Sign up
Tự giới thiệu
My picture!

Em - chỉ mình em mới tạo cho anh cảm giác đang sống. Những người đàn ông khác bảo đã gặp được thiên thần, nhưng anh đã thấy em và thế là đủ (George Moore)

Lịch
« January 2012 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
tìm kiếm
bài gần đây...
Các góp ý gần đây
categories
liên kết cá nhân
lưu trữ
Xuất bản tin
Trạng thái của blog

Vân Tiên Ngồi Núp Bụi Môn...

2012-01-27 @ 12:36 in VĂN

Vân Tiên ngồi núp bụi môn…

Đào Hiếu

Theo blog Đào Hiếu

 

Truyện kể rằng ngày xưa có chàng thư sinh tên là Lục Vân Tiên, văn võ song toàn, trên đường ra kinh ứng thí chàng gặp bọn cướp Phong Lai đang uy hiếp một chiếc kiệu. Lúc ấy Lục Vân Tiên đi hai tay không nên chàng bèn bẻ cành cây làm vũ khí đánh đuổi bọn cướp, giải cứu người ngồi trong kiệu.

Vân Tiên ghé lại bên đàng
Bẻ cây làm gậy nhằm làng xông vô
Kêu rằng bớ đảng hung đồ
Chớ quen làm thói hồ đồ hại dân

Sau đó:

Vân Tiên tả đột hữu xung
Khác nào Triệu Tử phá vòng Đương Dương

Khi bọn cướp tháo chạy, Vân Tiên đến gần chiếc kiệu thì mới biết người mình vừa cứu là một người đẹp tên Nguyệt Nga.

Giả sử lúc đó Vân Tiên sợ bọn cướp, hoặc vì “vô cảm” dửng dưng trước tội ác mà phớt lờ bỏ đi thì chẳng ai thèm đọc Lục Vân Tiên cả. Việt Nam mất một Nguyễn Đình Chiểu, mất luôn tác phẩm và nhân vật Lục Vân Tiên. Cũng may cả cụ Đồ Chiểu lẫn Lục Vân Tiên đều là người quân tử (mà ngày nay người ta quen gọi là “trí thức”) nên thần tượng Lục Vân Tiên mới được ngưỡng mộ đến bây giờ.

Tóm lại Vân Tiên là một người “trí thức thứ thiệt”. Cái điều làm nên một Lục Vân Tiên trí thức chính là thái độ “kiến nghĩa bất vi vô dõng dã, lâm nguy bất cứu mạc anh hùng” (thấy việc nghĩa mà không làm thì không phải là “dũng”, gặp cảnh nguy nan mà không cứu thì không phải là anh hùng.)

Vậy thì chúng ta có gì phải cãi cọ dài dòng về “trí thức”?

Nếu một người “văn võ song toàn” như Vân Tiên mà “kiến nghĩa bất vi” thì dù sau này anh ta có đỗ trạng nguyên cũng chỉ là một phường giá áo túi cơm mà thôi. Nếu như lúc ấy Vân Tiên thấy Nguyệt Nga “lâm nguy” mà anh ta lại “bất cứu” thì sau này gặp lại Nguyệt Nga cũng bị nàng nhổ vào mặt cho dù lúc ấy Vân Tiên đã đỗ tiến sĩ và làm quan lớn.

Những kẻ có chút học vị, chút thành công đã vội tự nhận mình là trí thức, tuyên bố vung vít, phủ dụ tùm lum nhưng họ quên rằng trí thức là danh hiệu rất cao quý, nó là sự kết hợp giữa hai ý niệm “học giả”“anh hùng” vì vậy các anh chàng có chút học vị này nọ khoan hãy mơ mộng làm trí thức đã, mà hãy gắng sửa mình để làm người. Vì làm người cũng đã khó lắm rồi. Bởi vì nếu hôm ấy Lục Vân Tiên mà phớt lờ bỏ đi thì anh ta cũng không đáng mặt làm người, nói chi tới chuyện trí thức hay không trí thức.

Một thuộc tính rất quan trọng nữa của trí thức là biết xấu hổ. Đó là trường hợp của nhiếp ảnh gia nổi tiếng thế giới Kevin Carter.

Kevin Carter (sinh: 13.9.1960 – mất: 27.7.1994) phóng viên ảnh, công dân nước cộng hòa Nam Phi. Ông chụp bức ảnh con kền kền lẽo đẽo đi theo một bé gái da đen sắp chết đói để chờ em chết thì ăn thịt. Bức ảnh đó được chụp vào khoảng đầu tháng 3.1993 tại làng Ayod, miền Nam Sudan. Sau đó tờ The New York Times đã mua lại và công bố vào số báo ra ngày 26.3.1993. Ngày 12.4.1994 (tức hơn một năm sau khi ảnh được công bố) Carter được thông báo thắng giải Pulitzer.

Nhưng ngày 27.7.1994 Kevin Carter tự tử vì bị dư luận lên án đã không cứu em bé mà chỉ lo chụp hình rồi bỏ đi.

Kevin Carter đã tự sát vì biết xấu hổ. Nhưng với hành động tự sát này, anh thực sự là một người trí thức.

Còn một giả định cuối cùng về Lục Vân Tiên, tuy hơi “tiếu lâm” nhưng rất quan trọng, bởi vì ở Việt Nam hiện nay có vài kẻ tự nhận mình là trí thức đã rơi vào trường hợp giả định này. Đó là:

- Vân Tiên không xông vào cứu Nguyệt Nga, Vân Tiên cũng không phớt lờ bỏ đi, nhưng Vân Tiên lại “ngồi núp bụi môn” chờ cho bọn cướp Phong Lai lột sạch vòng vàng, nhẫn kim cương, bông tai hột xoàn, laptop, điện thoại di động…và “vui vẻ” với Nguyệt Nga xong, bỏ đi hết, thì chàng ta mới xuất hiện để “hưởng xái”. Hành động “núp bụi môn để chờ hưởng xái” này, giang hồ gọi là “cơ hội” và trong Blog Quê Choa của Nguyễn Quang Lập được mô tả qua một lời nhắn:

“Phát biểu của Châu, dù vô tình đi chăng nữa, sẽ làm cho đám trí thức trùm chăn được thể vênh vang, tiếp tục trùm chăn kĩ hơn nữa, trong khi vẫn có cớ để dè bĩu và chỉ điểm những trí thức chân chính.”

Đó là Nguyễn Quang Lập. Còn ở cái xứ Bình Định của tôi thì trong dân gian có lưu truyền câu ca dao tiếu lâm (chỉ để đùa chơi) về Lục Vân Tiên như sau:

Vân Tiên ngồi núp bụi môn

Chờ khi trăng lặn …SỜ VAI Nguyệt Nga

Nghe hai câu ca dao hài hước này chắc chúng ta hết mơ được “phong hàm trí thức”. Có lẽ chúng ta nên cố gắng sửa mình để sống cho ra con người và đừng có “núp bụi môn, chờ khi trăng lặn” đã là quý lắm rồi.

 

BBC

2012-01-04 @ 15:48 in VĂN

Tổ chức quốc tế chú ý vụ Hoàng Khương

(Nguồn BBC)

Tổ chức vận động cho tự do báo chí của Pháp kêu gọi Việt Nam trả tự do cho phóng viên Hoàng Khương, người bị bắt tuần này.

 Báo Công An Nhân Dân hôm nay nói phóng viên Hoàng Khương “cùng các đối tượng liên quan đã bàn tính kỹ càng từ trước những nội dung nhằm mục đích có lợi cho bản thân và em vợ mình”.

Em vợ phóng viên báo Tuổi Trẻ, tên là Nguyễn Đức Đông Anh, cũng bị bắt tại TP. HCM.

Trong khi đó, Phóng Viên Không Biên Giới (RSF), tổ chức đặt tại Pháp, ngày hôm nay tuyên bố ông Hoàng Khương “không nên bị khởi tố”.

Hãng tin AFP từ Hà Nội dẫn lại một thông cáo của RSF nói: “Ông Khương không nên bị khởi tố tội đưa hối lộ vì những gì ông làm trong khi đang điều tra bí mật.”

“ Nhà chức trách nên trả tự do ngay cho ông vì lợi ích công chúng,” RSF nói.

Theo AFP, Tổng Biên tập báo Tuổi Trẻ Phạm Đức Hải từ chối cho biết chi tiết khi phóng viên AFP liên lạc.

Vụ bắt giữ gây ra tranh luận về đạo đức báo chí tại Việt Nam.

AFP ghi nhận việc nhà báo Huy Đức viết bài trên Facebook rằng “nếu gài bẫy để lật mặt hành vi tham nhũng của những kẻ có chức, có quyền, thì cho dù không khuyến khích cũng không nên coi đó là tội phạm”.

Nhưng theo AFP, luật sư Trần Vũ Hải từ Hà Nội cho rằng hành vi của ông Khương “không tốt khi nhìn từ góc độ đạo đức” và rằng phóng viên này lẽ ra nên trình báo công an trước khi đăng bài.

Trong khi đó, báo Công An Nhân Dân nói ông Khương “đã lợi dụng cương vị của mình là nhà báo để viết bài đăng báo, nhằm mục đích ép Huỳnh Minh Đức thực hiện đến cùng hành vi trái pháp luật”.

Ông Huỳnh Minh Đức, nguyên Cảnh sát Giao thông quận Bình Thạnh, bị bắt hồi tháng 11 năm ngoái cùng hai người khác, Tôn Thất Hòa và Trần Anh Tuấn, sau hai bài báo trên Tuổi Trẻ.

 

Havel và báo Dân chủ Việt Nam ở Czech

2011-12-20 @ 10:50 in BÁO

Havel và báo Dân chủ Việt Nam ở Czech

(Trần Ngọc Tuấn)  - Ngày 18.12.2011 tôi bật tivi xem bản tin thời sự của đài truyền hình Cộng Hoà Czech và lặng người khi biết tin cựu Tổng thống đầu tiên thời hậu Cộng Sản Vaclav Havel qua đời.

Tôi tin, không chỉ những người dân Czech mà nhiều người Việt Nam có một tình cảm đặc biệt dành cho những tư tưởng nhân văn cao quý của ông – linh hồn cuộc cách mạng nhung, người từng mong ước một cuộc cách mạng “xã hội chủ nghĩa mang khuôn mặt con người”. alt

Trời Praha trước lễ Vánoce (Noel) rất lạnh, tại nơi tưởng niệm ông tại trung tâm thành phố đầy hoa và nến. Kỳ lạ và bất ngờ tôi thấy có những nén hương đang toả khói thơm, điều đó chứng tỏ rằng đã có nhiều đồng hương của tôi đã tới đây trước tôi thành kính thắp nén hương lòng. Khi tôi đang viết những dòng chữ này thì nhận được tin nhắn của một doanh nhân thành đạt nói ngày mai tới thắp hương tưởng niệm ông trước cổng TT thương mại Sapa .

Tôi lướt nhanh các trang báo mạng tại ViệtNamxem có tin bài nào về ông không? Duy nhất (tới ngày hôm nay 20.12.2001) chỉ có tin trên VE. Trong khi đó điện chia buồn, tin, ảnh ngập tràn về cái chết của “lãnh tụ” Bắc Triều Tiên – Kim Jong-iL Một người bạn Czech nói với tôi:” Kim Jong-iL ra đi trước Vl Havel một ngày. Nếu có thế giới bên kia, cựu Tổng Thống của tao sẽ làm tiếp một cuộc cách mạng với nhà độc tài này, vàHavelsẽ là người chiến thắng . Một người mất đi, các nguyên thủ khắp thế giới gửi điện chia buồn thành kính. Còn kẻ kia thì Hàn Quốc, Nhật Bản đặt trong tình huống báo động và nhiều quốc gia lo ngại, chỉ từng ấy thôi đã nói được bao điều.”   Tôi post vào blog bài trả lời phỏng vấn của bạn tôi thời cùng làm báo “Diễn Đàn Praha” vào những năm chin mươi của thế kỷ trước. Bài viết về cựu TT Havel tôi đã viết trên báo giấy, sau một tuần nữa sẽ gửi tới bạn đọc blog bài viết đó.  

alt (Vaclav Havel -bên phải, với  Diễn đàn Công dân thời đấu tranh dân chủ)

Trả lời câu hỏi của BBC Tiếng Việt hôm 18/12/2011, sau khi báo chí đưa tin ông Vaclav Havel qua đời, thọ 75 tuổi, ông Nguyễn Quốc Vũ kể lại giai đoạn sôi động tại Đông Âu những năm cuối thập niên 1980, đầu 1990:

Nguyễn Quốc Vũ: Sau Cách mạng Nhung, phong trào phân biệt chủng tộc lên cao, các nhóm cực hữu (skinhead) bắt đầu lộ diện và tấn công người Việt đang cư trú tại CH Czech. Họ tấn công ngoài đường, trên metro, các khu cư xá...Trước tình hình đó một nhóm sinh viên, nghiên cứu sinh ở Plzen, một thành phố cách Praha khoảng 100km đã gửi cho ông Vaclav Havel một bức thư nhờ can thiệp. Bức thư này với sự giúp đở của tạp chí Respekt (tạp chí do các thành viên cũ của Hiến Chương 77) đã được đưa lên truyền hình Tiệp Khắc lúc bấy giờ. Tình hình nhờ đó bớt căng thẳng. Các nhóm sinh viên này sau đó lần lược ra các tờ báo như Điểm Tin Báo Chí (Plzen), Diễn Đàn (Praha), Thời Mới (Ostrava).

Có một kỷ niệm nhỏ về tờ Diễn Đàn với Havel. Khi Diễn Đàn ra được vài số, có một cuộc gặp mặt của Havel nhân ngày sinh của ông với các bạn bè của mình trong nhóm Hiến Chương 77. Ông Jachym Topol một cây viết chủ đạo của tờ Respekt ngày đó đã nói về tờ Diễn Đàn của sinh viên Việt Nam và đứng ra quyên tiền ủng hộ cho Diễn Đàn. Havel đã lấy tiền túi ra ủng hộ 200 Kc (tương đương với khoản 6 USD theo thời giá bây giờ).

Tờ Diễn Đàn ra được trong thời gian đầu cũng nhờ người của Hiến Chương 77 trong Respekt, Diễn Đàn Công Dân (Civil forum), và Pen Club cho chúng tôi in miễn phí, thậm chí họ còn cử người phát hộ chúng tôi trong các cư xá người Việt vì lúc đó không người Việt nào dám giúp chúng tôi vì sợ sứ quán Việt Nam ở Praha trù dập.

Song song với việc làm báo các cuộc hội thảo của sinh viên VN diễn ra ở các ký túc xá sinh viên. Lần đầu tiên chúng tôi đã bàn về dân chủ, tự do, đa đảng. Sứ quán Việt nam trong thời gian dài đã để yên cho các hoạt động này.

BBC:Các báo như Điểm Tin Báo Chí, Diễn Đàn Praha có trích dẫn các phát biểu của ông Havel và Phong trào Hiến chương 77 hay không?

Nguyễn Quốc Vũ: Hiến Chương 77 và Havel luôn là nguồn động lực của những tờ báo lúc đó. Vì lúc đó chúng tôi cũng mong một sự đổi thay cho Việt Nam như ở Tiệp Khắc. Chúng tôi đã có các cuộc phòng vấn với các phát ngôn viên ngày đó của Hiến Chương 77, cũng như về sau này đã giới thiệu họ với các nhà hoạt động dân chủ người Việt.

BBC: Ông Havel đã từng nói gì với các anh về dân chủ cho Việt Nam chưa?

Qua vận động của anh em làm báo Diễn Đàn cũ với nhóm Hiến Chương 77, Havel và một số người của Hiến Chương 77 đã ký vào thư ủng hộ cho phong trào 8406 ở Việt Nam. Đích thân ông cũng đã can thiệp cho một người Việt chạy vào Sứ quán Tiệp ở Bangkok được hưởng qui chế tị nạn và đưa về Tiệp. Ông đã vui mừng khi chúng tôi ngỏ ý được dịch các tác phẩm của ông ra tiếng Việt.

BBC:Cảm tưởng bây giờ khi nghe tin ông qua đời với anh là gì?

Mấy ngày trước khi Đức Dalai Lama sang thăm, chúng tôi thấy trên TV ông đã rất yếu. Nhưng sự ra đi của ông vẫn là một bất ngờ lớn. Tôi và một số bạn bè đã ra khu trung tâm thắp nến tưởng niệm. Chúng tôi nói chuyện với nhau cả ngày trên Facebook về những gì ông đã làm cho dân tộc Tiệp, cho người Miến Điện, Trung Quốc, cho Việt Nam. Khi BBC gọi điện cho tôi thì vài phút sau, lúc 18 giờ tất cả nhà thờ ở toàn CH Czech đổ chuông. Cảm giác thật lạ như vừa mất đi một người thân thuộc.

BBC:Các chính trị gia Czech nay còn quan tâm đến Việt Nam hay không?

Sau thế hệ của Havel và Hiến Chương 77, thế hệ chính khách mới của Czech giờ đây không còn quan tâm nhiều về những vấn đề nhân quyền hay dân chủ. Sau Havel những tiếng nói ủng hộ cho Việt Nam chắc chắn sẽ còn yếu ớt hơn.

BBC: Người Việt tại Czech có quan tâm đến ông Havel và di sản đấu tranh dân chủ của ông không? Hay chủ yếu họ lo buôn bán?

Một số người từng quan tâm thì vẫn quan tâm, nhưng tôi e rằng họ chỉ là thiểu số. Đa số lo cho việc làm ăn buôn bán của mình, có thể chỉ là ý kiến cá nhân, nhưng tôi nghĩ là nhiều người còn không biết Havel là ai.

Ông Nguyễn Quốc Vũ sang Tiệp Khắc năm 1982, học Đại học Kỹ thuật Praha (Czech Technical University in Prague -ČVUT) khoa Hạt Nhân và tốt nghiệp kỹ sư vật lý. Ông tham gia tờ Diễn Đàn Praha sau khi đã tốt nghiệp và thực tập ở một Viện Vật Lý ở thủ đô Praha.

(Nguồn BBC)

Cướp!

2011-12-02 @ 12:46 in VĂN

Một kinh nghiệm bị cướp giựt ở Sài Gòn

 

 Nguyễn Văn Tuấn

Đọc báo nhiều và biết được nạn cướp giựt du khách ở nước mình, nhưng không ngờ sự việc lại xảy ra với tôi. Vài bạn đã nghe tin tôi bị cướp giựt trên đường phố Sài Gòn trong chuyến công tác vừa qua, và có hỏi thăm cùng hỏi lời khuyên. Đúng là một “kinh nghiệm” chẳng hay ho gì, nếu không muốn nói là buồn. Hôm nay tỉnh táo lại sau vài ngày buồn, tôi xin kể để các bạn đọc qua và rút vài kinh nghiệm khi về Việt Nam hay đi bất cứ nơi nào, kể cả Âu châu.

  Sự việc xảy ra rất nhanh, chỉ trong vòng 5-10 giây.  Tối hôm đó, sau buổi giảng tôi đi ăn tối ở nhà hàng Cốm Xanh (đường Thái Văn Lung, Q1) với vài đồng nghiệp bên ĐHQGTPHCM.  Ăn xong, tôi cuốc bộ về phía khách sạn Park Hyatt.  Mới đi được vài bước đến đường Nguyễn Siêu thì hai anh chàng đi xe gắn máy chạy từ sau tăng ga và giật cái xách tay của tôi, và chúng quẹo sang đường Thi Sách biến mất trong bóng đêm.  Định đuổi theo chúng nhưng lúc đó đã 8:50 pm, đường cũng khá vắng và chắc chắn mình chạy không lại xe Honda, nên tôi quyết định không đuổi theo.  Người hai bên đường đang ngồi hóng gió hoặc uống cà phê cũng thấy tôi bị cướp giựt, nhưng họ tỏ ra rất thản nhiên, không có phản ứng gì, làm như sự việc không hề xảy ra.  Đây là điểm tôi thấy rất khác biệt giữa người mình và người Tây.  Trong xã hội tôi đang sống, nếu một sự việc như thế xảy ra, chắc chắn hai tên trộm đó khó thoát được, vì người đi đường sẽ chận bắt hay truy bắt cho bằng được.  Ở bên này, người ta hình như có tính cộng đồng hơn bên nhà. Thế là hai tên trộm “trúng mùa”.  Trong cái xách tay đó có cái máy tính laptop hiệu Dell, cái iPhone và iPad.  Cái laptop thì 3 năm trước là thuộc loại “xịn”, chứ bây giờ thì có bán cũng chẳng có giá trị bao nhiêu (vì nó cũng sắp nghỉ hưu). Nhớ lần trước giảng ở giảng đường, anh chuyên viên IT cho tôi biết rằng cái này sắp “chết” và khuyên tôi nên thay máy mới. Cái iPhone thật ra là của Viện Garvan tặng cho các giáo sư, chứ không phải của cá nhân tôi.  Cái iPad thì mới mua chỉ vài tuần, chưa gắn đầy đủ Apps. Rất tiếc là tôi chưa đăng kí iCloud (có ai ngờ mình bị mất cắp đâu) nên không thể tìm ra địa điểm của hai cái iPhone và iPad ở đâu.  Nhưng điều làm tôi đau lòng nhất là mất tài liệu.  Mấy chục bài giảng đã chuẩn bị cho 2 workshops tháng 12 này chưa kịp backup, cả chục bản thảo bài báo khoa học của các tập san tôi phụ trách cũng mất (nhưng những bài này thì còn tìm trên website của tập san nên cũng chẳng sao), vài bài báo cuối năm do các tờ báo tôi cộng tác đặt viết nhưng chưa kịp nộp, v.v. Tất cả coi như đều tiêu tan.  Anh bạn người Đức là khách mời trong Hội nghị AFES nói đùa rằng mất cái laptop như là mất một phần của bộ não!  Nếu tôi gặp người cướp cái máy tính đó, tôi có thể sẵn sàng cho anh ta cái máy đó, nhưng phải cho tôi chuộc lại những bài giảng. 

Thoạt đầu tôi không định báo cáo cho ai, nhưng các anh bên ĐHQG khuyên tôi nên trình báo với công an.  Khoảng 9:30 pm tôi đến phòng công an địa phương để trình báo sự việc.  Một lúc sau thì hai anh HD và TNT cũng đi xe gắn máy đến phòng công an.  Anh công an trẻ tiếp tôi và đưa một mẫu giấy để điền vào những chi tiết cá nhân và thuật lại sự việc bị cướp giật ra sao.  Đến khi biết tôi có quốc tịch nước ngoài, anh công an nói “Ủa, anh là Việt kiều, phải dùng mẫu khác chứ không phải mẫu giấy này”.  Thế là tôi phải điền vào một cái mẫu giấy khác bằng tiếng Anh, rồi tự dịch sang tiếng Việt cho công an.  Anh HD sẵn đó làm chứng và ghi thêm vài dòng về chuyến công tác của tôi ở ĐHQG.  Đọc xong bản tường trình của tôi, anh công an trẻ tuổi thốt lên một câu tuyệt vọng: “rồi, vậy là tiêu tùng rồi, tìm sao ra”!  Tôi nghĩ thầm trong bụng “chưa làm đã đầu hàng rồi”.  Nói xong, anh ta đóng dấu và kí tên vào mẫu giấy, và chúng tôi ra về trong nỗi niềm tuyệt vọng.  Từ lúc đến nơi đến lúc ra về tốn gần 1 giờ đồng hồ.  Lí do tốn nhiều thì giờ như thế là vì công an ở đó rất bận với nhiều trường hợp.  Nào là một ông khách Nhật lăn đùng ra chết trên đường Lý Tự Trọng (Gia Long cũ), một đụng xe trên cầu có người bị thương nặng, một vụ cướp tiệm vàng, v.v. Điện thoại reo liên hồi.  Nhưng chẳng thấy anh công an nào đi đâu cả!  Cũng có khi họ không bận gì nhưng họ cũng làm cái gì đó tỏ ra như là … bận rộn.  Tiếng Anh gọi là busy of doing nothing.

Một giờ đồng hồ có mặt trong phòng công an tôi thấy cũng có nhiều điều thú vị.  Những tiếng đập bàn, những tiếng quát tháo người (tình nghi ?) phạm pháp vang lên liên tục. Cách xưng hô rất … giang hồ: mày, tao, cà chớn. Có khi còn có cả tiếng chửi, kể cả chửi thề.  Tác giả của những hành vi và ngôn ngữ này là anh công an ngồi ở góc phòng đang hí hoáy viết gì đó.  Tôi và anh HD thỉnh thoảng đưa mắt nhìn nhau mỉm cười như là một cách đồng cảm cho sự hành xử không mấy văn hoá của người công an.  Anh TNT là một giáo sư, chuyên gia về văn hoá học thì ngồi ở ngoài phòng, nên chắc anh không nghe hết những mẫu đối thoại thú vị giữa anh công an và những người tình nghi là vi phạm pháp luật.  Có điều làm tôi ngạc nhiên là ngược lại với thái độ cộc cằn của người công an, những người anh bày tỏ thái độ giận dữ lại tỏ ra rất bình thản.  Một thanh niên độ 18 tuổi gì đó có lẽ là vi phạm luật giao thông đang chờ nộp tiền phạt đang ngồi ở ghế chờ bị anh công an quát: mày ngồi ở đây làm gì, tao kêu mày vô trong kia ngồi mà.  Dạ, anh cho em ngồi ở đây một chút, chút xíu nữa người nhà em đến đưa tiền nộp phạt.  Tao nói mày phải nghe: vô trong kia ngồi, đi đi. Anh thanh niên kia còn ngần ngừ chưa muốn đi, thì một cái đập bàn và tiếng quát: bộ tao giỡn với mày hả, đi chưa, tao hông muốn thấy cái bản mặt của mày ở đây nữa, biết hông? Tôi quay sang nhìn xem “bản mặt” của em ra sao thì thấy em ăn mặc đàng hoàng, quần jean, áo trắng, xem ra dáng dấp học sinh hay sinh viên gì đó, chứ không phải dáng dấp của kẻ “anh chị đứng đường” chút nào.  Em bắt gặp ánh mắt của tôi như một lời thanh minh chú thấy đó, con có nói hay làm gì xúc phạm họ đâu.  Một anh chàng kia tóc tai trông rất “ngầu” cũng đang ngồi ở hàng ghế đó và bị đuổi đi, nhưng anh ta bình thản nói lại “chuyện đâu còn có đó, anh làm gì mà dữ vậy?”  Anh công an vẫn gầm gừ trước câu nói của anh chàng ngầu kia.  Nói cho công bằng, không phải ai cũng cộc cằn như anh đó; anh công an giúp tôi điền mẫu giấy là một người ăn nói đàng hoàng với “khách hàng” của anh ta. Với tôi, anh ta lúc nào cũng tỏ ra lịch sự, chứ không hề có thái độ gì nóng giận hay thất lễ cả.  Ngay cả anh trung tá, chắc là trưởng phòng, cũng nói năng rất chừng mực trên điện thoại. Quan sát cách đối xử của mấy người công an trong phòng, tôi nghĩ nếu là một nhà nghiên cứu xã hội học, tôi thấy đây là nơi lí tưởng để tìm hiểu hành vi, thái độ và kiến thức của nhiều người. Tại sao họ hành xử không tử tế với [hãy cứ cho là] phạm nhân như thế? Họ có biết cách hành xử đó làm cho xã hội thêm căng thẳng? Họ chưa biết luật nhân quả chăng? Hàng loạt câu hỏi thú vị mà nhà khoa học xã hội có thể tìm hiểu ở đây …

Tuy nhiên, câu chuyện của tôi cũng có hồi kết tương đối có hậu (happy ending).  Chuyến đi chủ yếu là cùng với vài đồng nghiệp trong nước lo cái hội nghị AFES (hội nghị nội tiết trong khối ASEAN), nhưng bên cạnh đó cũng làm vài việc ngoài hội nghị.  Những việc “ngoài lề” là workshop 3 ngày ở Bệnh viện Bạch Mai và 3 ngày ở ĐHQGTPHCM.  Mỗi workshop ở Bạch Mai và ĐHQG cũng thu hút trên 100 người, riêng workshop ở ĐHQG thì lúc nào cũng từ 150 đến trên 200.  Hội nghị đã thành công tốt đẹp, với khoảng 1800 bác sĩ và chuyên gia từ 34 quốc gia trên thế giới đến tham dự suốt 4 ngày liền, và gần 20 khách mời (invited speakers) danh tiếng trên thế giới đến giảng bài trong 18 symposia.  Tính chung, tôi giảng gần 30 bài trong thời gian suốt 10 ngày, vậy mà tôi vẫn còn sống sót!  Với công sức đó, ban tổ chức AFES thương tình lắm, nên ngày cuối cùng có tặng tôi cái iPhone.  Ngạc nhiên quá trời!  Thế là tôi khỏi phải tường trình cho Viện Garvan về vụ cướp giật. (Thật ra, tôi không định tường trình vì sợ họ nghĩ không hay về VN). Còn ban tổ chức workshop ở ĐHQG thì tặng cho một số tiền giúp tôi mua lại cái iPad.  Lại thêm một ngạc nhiên khác!  Các anh trong ĐHQG cũng đã hết sức giúp đỡ bằng cách liên lạc với giới chức trách của TPHCM để báo cáo sự việc.  Xin mượn dịp này để nói lời cám ơn chân thành đến các bạn trong lớp học, các anh chị trong ĐHQG và ban tổ chức hội nghị AFES.

Trộm cướp thì có thể xảy ra bất cứ ở đâu và bất cứ lúc nào.  Hiện tượng ngẫu nhiên, khó tiên đoán mà!  Nhưng phòng ngừa vẫn hơn là chữa bệnh.  Không nên như tôi để mất “trâu” rồi mới làm chuồng (đăng kí iCloud).  Vậy tôi có lời khuyên hay chia sẻ nào đến các bạn hỏi tôi. Tôi nghĩ đến những lời khuyên sau đây mà các bạn khác đã nói cho tôi biết:

Đó là vài lời khuyên của bạn bè và kinh nghiệm của tôi có thể chia sẻ cùng các bạn nào sắp về thăm Việt Nam. 

Dù rất buồn vì mất một phần não của mình, nhưng tôi nghĩ mình vẫn còn may mắn. Tình hình cướp giật, đặc biệt là cướp giật du khách, ở các thành phố như Sài Gòn, Hà Nội và Nha Trang càng ngày càng báo động.  Báo Thanh Niên cho biết ở Nha Trang, chỉ trong vòng 1 tuần mà có đến 5 vụ cướp giật tài sản của du khách nước ngoài ngay trên đường Trần Phú.  Còn ở Sài Gòn, nạn cướp giật du khách tại Quận I (nơi tập trung khách nước ngoài rất nhiều) xảy ra hàng tuần.  Có bà khách Úc nọ bị xô té ngay trước khách sạn Park Haytt để mấy tên cướp lấy xách tay.  Một khách ngoại quốc khác bị hành hung bị trọng thương ở gần chợ Bến Thành đến nỗi khi anh ta về Melbourne viết báo kể ra cho mọi cùng biết và còn khuyên rằng du lịch ở Việt Nam nguy hiểm hơn nhiều người tưởng!  Một trang web về du lịch viết rằng Sài Gòn nổi tiếng là một thành phố với nhiều trộm cắp trên đường phố, nhưng trang web này cũng nói du khách không nên quá lo lắng. Ở Hà Nội thì cướp giựt có phần ít hơn (ít ra là trên báo chí) nhưng nạn chặt chém thì quá nổi tiếng.  Chính tôi cũng từng bị taxi dù ở Hà Nội chặt chém một vài lần.   Nói như thế để thấy tôi chỉ là một trong nhiều nạn nhân của một tình trạng đang phổ biến mà thôi.  Có anh đồng nghiệp nhận xét rằng tôi đi khắp nơi trên thế giới chưa bao giờ bị mất cắp, mà về đến quê nhà thì chạm trán với một kinh nghiệm quá đau.  Cố nhiên, với kinh nghiệm như tôi thì khách nước ngoài có thể “một đi không quay lại”, nhưng người Việt như tôi thì dù có bị vùi dập cỡ nào vẫn chắc chắn gọi đó là quê hương mình.

 

Đai Chiến!

2011-11-18 @ 13:35 in VĂN

Ba - Tư đại chiến (phần 1)

 (Trềnh A Sáng)

 Bài này không nói về một cuộc chiến tranh nào đó ở xứ Persia (Ba Tư) mà bàn về những màn đấu đá liên miên giữa hai lãnh đạo nằm trong bộ tứ trụ của Việt Nam: Ba Dũng và Tư Sang. Ngay trong giai đoạn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trình làng nội các mới giữa mùa hè 2011, nhà báo Huy Đức viết:  “Không thể nghi ngờ khả năng sắp đặt nhân sự để thâu tóm quyền lực của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng, nhìn hai trang báo đăng bài “nhậm chức” dày đặc chữ, mới thấy, ông làm Thủ tướng tới nhiệm kỳ thứ hai mà cũng không kiếm được người viết diễn văn biết cách phân biệt sự khác nhau trong ngôn ngữ của một chuyên viên cấp vụ với ngôn ngữ của một chính trị gia ở hàng nguyên thủ.” Huy Đức quả là một phù thủy chính luận. Chỉ với hai câu, ông đã nói trúng chóc một điểm yếu (cũng có thể là thế mạnh) của ông Ba Dũng: Thủ tướng không sử dụng được người trí thức. Không chơi với trí thức ở một mặt nào đó được coi là điểm yếu. Nhưng mặt khác, thực tế ông Dũng đang rất thành công trong việc thao túng công an, quân đội, doanh giới để phục vụ cho cơ đồ quyền lực của mình, cho thấy ông không có nhu cầu cậy đến những kẻ dài lưng tốn vải. Chơi với đám chữ nghĩa rất phiền, vì chúng nhiều chuyện và dễ phản trắc. Công an, quân đội có súng, có đất, có máy ghi âm, quay phim, có dùi cui, roi điện… lợi hại hơn nhiều. Đặc điểm này của Ba Dũng rất khác với đối thủ chính trị của ông – Tư Sang.  Sau khi rời Sài Gòn để nắm các vị trí chủ chốt (nhưng hạng hai) ở Trung ương Đảng, ông Tư Sang một mặt xây dựng hệ thống sân sau gồm các tập đoàn kinh tế hùng mạnh, mặt khác sử dụng và lợi dụng giới trí thức – gián tiếp hoặc trực tiếp – để tiêu diệt các đối thủ chính trị cũng như củng cố hình ảnh của mình như một nhà lãnh đạo quyền lực, cấp tiến trong một hệ thống Đảng đang ngày một trì trệ vì cơ chế cán bộ phi khoa học, không trọng người tài.  Nếu như Ba Dũng nhận thấy quân đội, công an, doanh giới như là những công cụ đầy sức mạnh thì Tư Sang, ngoài việc “làm kinh tế” để có được lực lượng, đã coi giới trí thức như một vũ khí đắc lực cho mưu đồ của mình. Trực tiếp, ông Sang sử dụng ngay đội ngũ báo chí vốn là công cụ hiển nhiên của Đảng, hay chính xác hơn, là công cụ của những Đảng viên thượng đỉnh như ông. Gián tiếp, ông dùng các biện pháp rò rỉ tin tức cho cộng đồng mạng, những trí thức ít có điều kiện tiếp cận các nguồn thông tin chính thức từ đội ngũ cấp cao của Đảng nhưng lại rất dễ dàng tin vào các thông tin có tín chất chống lại một “ai đó” trong chính quyền. “Ai đó” càng có giá trị hơn nếu nằm trong Bộ Chính trị. Nếu “ai đó” là Ba Dũng thì càng hay. Chứ sao? Ông Sang, từ vị trí Thường trực Ban Bí thư, đã tận dụng “quyền miễn trừ” của Đảng, để tấn công Ba Dũng trên mặt trận báo chí chính thống và ngoài chính thống. Trong khi mà bộ máy chính trị của Việt Nam ngày càng trở nên thiếu hiệu quả, nhất là trong thời buổi kinh tế nhiều biến động như hiện nay, thì việc phê phán chính quyền bùng lên như một phản xạ tự nhiên, một khát vọng cháy bỏng, như cách thức để người ta giải tỏa ẩn ức trong lòng; như là một que diêm được vứt vào khu rừng khô vậy. Và trong khi Đảng là một khái niệm bất khả xâm phạm (đối với báo chí lề phải), thì những bộ phận khác trong chính quyền, chẳng hạn Chính phủ, đã trở thành nơi để người ta trút giận. Tư Sang đã tận dụng triệt để thực tế này để hạ Ba Dũng. Cách đây vài năm, khi vụ bauxite Tây Nguyên trở thành tâm điểm chú ý của dư luận, qua các trang mạng, người ta đã dễ dàng bắt gặp hình ảnh một Thủ tướng Dũng thân Tàu, “nhận 150 triệu USD từ Tàu” để thông qua dự án; người ta cũng bắt gặp một Ba Dũng với chú con rể Henry Bảo Hoàng thao túng đầu tư tại Việt Nam bằng những dự án thâm thâm u u. Trên mạng, người ta dễ dàng chửi “Dũng và Mạnh bán nước”. Còn Tư Sang, ở vào vị trí Thường trực Ban Bí thư, có Nông Đức Mạnh hứng mũi dùi từ “lề trái” giùm, đã tìm thấy một nơi trú ngụ an toàn, để từ đó tiếp tục tung ra các đòn độc triệt hạ đối thủ chính trị. Còn báo chí “lề phải” thì, chửi gần chửi xa chẳng qua chửi Dũng, đâu có dám đụng trực diện vào Đảng, mà Tư Sang đang nắm vai trò Thường trực Ban Bí thư. Vụ Posco Vân Phong, ký rồi lại hoãn, hoãn rồi lại ký năm nào cũng là màn đối chưởng giữa hai cao thủ võ lâm: Tư Sang và Ba Dũng. Ba Dũng ký thì Tư Sang chống, đến khi Tư Sang ừ thì Ba Dũng chặn. Luôn luôn vậy, ngay trong nội bộ Bộ Chính trị, sự đối đầu cứ chan chát, nhưng cũng có lúc hai bên tìm đến giải pháp thỏa hiệp. Cuộc chiến càng trở nên cam go hơn với Ba Dũng khi các vụ Vinashin, đường sắt cao tốc được phe Tư Sang tung ra, vừa trên mặt trận báo chí chính thống, vừa trên các trang mạng “lề trái”. Trên nghị trường Quốc hội, vài ông nghị hoặc giả có chút tâm huyết, hoặc giả là người của Tư Sang, đứng lên chửi Ba Dũng chan chát. Có ông, ăn phải gan cóc tía, còn đòi lập ủy ban điều tra Ba Dũng. Viên cựu quân nhân đến từ vùng U Minh tối tăm mặt mũi trong một cuộc chiến mà Tư Sang đã tận dụng rất tốt các mũi tên bọc chữ, tức giới trí thức. Những người trí thức, một số rất ít biết được bản chất của vấn đề và là công cụ chính thức của Tư Sang, còn đại đa số chỉ vô tư tấn công Ba Dũng như là một cách xả hết giận dữ vào cái chính thể mà họ chán ghét, hay trần tục hơn, để trở thành một ngôi sao bất đồng chính kiến. Kết quả là, Ba Dũng, Nông Đức Mạnh đã được vẽ chân dung là những kẻ thân Tàu, bán nước, còn Tư Sang và một nhân vật đậm chất giải trí bưng biền – Nguyễn Minh Triết – trở thành những niềm hy vọng le lói còn sót lại cho những ai nặng lòng với Tổ quốc. Ngay cả một trang blog nổi tiếng chống chế độ là Change We Need thời đó cũng từng viết: “Trong BCT (Bộ Chính trị - NV) chỉ có 3 người tỏ rõ quan điểm phản đối những “vấn đề Trung Quốc” trong sự kiện bô-xít Tây Nguyên là ông Triết, ông Sang và ông Trương Vĩnh Trọng; trong khi đó phía ủng hộ lại đến 5 người: ông Mạnh, ông Dũng, ông Nguyễn Phú Trọng, ông Hồ Đức Việt và ông Tô Huy Rứa; 7 người còn lại thì không bày tỏ quan điểm rõ ràng”. Một hình ảnh Tư Sang rất đẹp đẽ đã được hình thành, kể cả trong mắt dân “lề trái”. Đó là trên truyền thông, cả lề trái lẫn lề phải. Còn trong thực tế chính trường, Ba Dũng còn nhận được những đòn đau đớn hơn nhiều. Đại hội Đảng lần 9 tại Tp. HCM, một sự kiện quan trọng trước Đại hội Đảng toàn quốc lần XI vừa qua, con trai của Ba Dũng là Nguyễn Thanh Nghị - lãnh đạo một trường đại học lớn và nay vừa mới đi vào lịch sử với tư cách là vị thứ trưởng trẻ nhất của nước Việt Nam thống nhất – chỉ nhận được 17/400 phiếu bầu thành ủy viên. Tất nhiên tại nơi thành trì của Tư Sang, con trai Ba Dũng nhận quả đắng là điều dễ hiểu. Điều đáng nói là, ngay sau đó, trong cuộc bỏ phiếu đặc cách tại Bộ Chính trị cho khả năng Nguyễn Thanh Nghị trở thành Ủy viên trung ương dự khuyết, con trai ngài thủ tướng cũng chỉ được 2/15 phiếu bầu. Tất nhiên, một phiếu là của “phụ hoàng”, nhưng phiếu còn lại của ai? Còn ai trồng khoai đất này nữa! Đó chính là Lê Hồng Anh, lãnh đạo lực lượng công an. Tới thời điểm này, Tư Sang dường như đã khuynh loát được chính trường Việt Nam.  Nhưng chưa đâu, từ từ cháo mới nhừ. Phe Tư Sang hãy đợi đấy. Ba Dũng có thể là một y tá, một sĩ quan quèn trong lực lượng bộ đội địa phương khu vực Kiên Giang – Cà Mau, nhưng trên chính trường, ông ta là một vị tướng có tài hô phong hoán vũ. Một cuộc phản công mãnh liệt được tung ra, với nòng cốt là lực lượng của công an và quân đội. Những sân sau của Tư Sang, Sáu Phong ở Bình Dương và Sài Gòn, từ Tập đoàn Tân Tạo tới Phương Trang, bị một trận tơi bời. Song song đó là các áp phe chính trị – trong đó có việc cơ cấu ghế cho con em, đồng minh của các cán bộ cấp cao để tạo thêm vây cánh – được phe Ba Dũng thực hiện ráo riết. Những nhân vật gần đây vốn lừng khừng, đã ngã về phe Ba Dũng theo sau những đảm bảo về cơ cấu nhân sự. Các chiến dịch “bão táp sa mạc” đã giúp phe Ba Dũng giành lại thế thượng phong trên chính trường. Ngoạn mục và chớp nhoáng. Ngay cả Tổng bí thư Nông Đức Mạnh rốt cuộc cũng dành lá phiếu cho Ba Dũng, sau khi cậu quý tử Nông Quốc Tuấn đã tìm được bến đỗ khá khẩm ở một tỉnh vùng Đông Bắc Việt Nam. Lúc bấy giờ, phe Tư Sang và cả những đồng minh nhất thời của ông như Nguyễn Văn Chi, Hồ Đức Việt… đều khốn đốn. Hội nghị 13 vào đầu tháng 10.2010 đã chứng kiến một sự “rũ bùn đứng dậy sáng lòa” của phe Ba Dũng. Hồ Đức Việt bắt đầu bị “out” từ đây. Nguyễn Văn Chi chuẩn bị về hưu, nhưng bi kịch hơn, những toan tính của ông Chi cho cậu quý tử Nguyễn Xuân Anh – cụ thể là một ghế Ủy viên dự khuyết ở Trung ương – cũng dần nhạt nhòa. Tới hội nghị 14, cuộc chiến phân phối ghế vẫn nghiêng về phe Ba Dũng, trong khi phe Sang, Chi bị đẩy lùi tới miệng vực, người thì chuẩn bị nhận quyết định về hưu, như Nguyễn Văn Chi, Hồ Đức Việt, Nguyễn Minh Triết; người thì vẫn còn cơ hội ở lại nhưng với một viễn cảnh bị cô lập ở Bộ Chính trị, như Tư Sang.  Các bậc phụ huynh là vậy, con đường hoạn lộ của lớp quý tử cũng bị tác động theo những chiều hướng này. Nguyễn Xuân Anh dường như không còn mơ tới ghế Ủy viên Trung ương dự khuyết, tức là có thể đành chấp nhận một ghế nào đó ở Đà Nẵng mà thôi, đừng mơ tới viễn cảnh dăm ba năm nữa đáp chuyên cơ xuống Hà thành. Trong khi đó, Nguyễn Thanh Nghị từ chỗ tả tơi ở Sài Gòn và trong cuộc họp kín của Bộ Chính trị như đã nói ở trên, giờ đây dưới sự nâng đỡ của cha và các đồng minh của cha, đang lên như diều gặp gió. Một ghế Ủy viên dự khuyết Trung ương đã chờ sẵn, một ghế thứ trưởng cũng đã xong, sau đó nữa thì sẽ là các bậc thang danh vọng theo con đường hoạn lộ mà phụ huynh Ba Dũng đã thiết kế sẵn, tất nhiên là với điều kiện Đảng còn. Vũ khí của Tư Sang – đám báo chí tay sai lề phải – đến giờ phút này đã không còn sử dụng được nữa. Một bộ phận bị lực lượng công an của Ba Dũng khống chế, như Tâm Chánh ở Sài Gòn Tiếp Thị, Công Huynh ở Tiền Phong; một bộ phận khác thì lui về với phương sách an toàn là bạn.

Ba - Tư đại chiến (phần 2)

Trềnh A Sáng

Vào thời điểm xung quanh Đại hội, các nhà báo nắm vai trò chủ chốt ở các tòa soạn luôn phải thuộc nằm lòng một điều: không đụng gì tới chính sách kinh tế của chính phủ, khác rất xa với các màn đánh đấm mà báo chí được “tự do” thi triển trước đó không lâu. Cũng phải kể đến một nguyên tắc mà dân làm báo phải thuộc nằm lòng ở Việt Nam, và Ba Dũng cũng hiểu rất rõ, đó là trước thềm mỗi Đại hội Đảng, báo chí không được đề cập quá nhiều đến chuyện tiêu cực của chính quyền. Cho nên, dù Tư Sang vẫn đích thân hoặc cho tay chân đi úy lạo các đầu mối báo chí, nhưng những mũi tên bọc chữ đã không thể phát huy tác dụng trong hoàn cảnh này. Lép vế, nhưng phe Tư Sang vẫn cầm cự dai dẳng với những cú đâm ở hậu trường, chủ yếu nhằm vào chính sách kinh tế và phong độ tả tơi của các tập đoàn trong nhiệm kỳ vừa qua của Ba Dũng. Trong các cuộc họp kín của Bộ Chính trị, đã không ít lần Tư Sang và Nguyễn Văn Chi lật bài ngửa, quăng hồ sơ chống lại phe Ba Dũng lên bàn kèm theo những điều kiện thỏa hiệp. Cho nên rốt cuộc đã phải tiến hành thêm một cái hội nghị nữa: Hội nghị 15, trước khai mạc Đại hội XI chỉ có hai ngày!  Ai cũng biết cái hội nghị này, cũng như hai cái 13 và 14, có trọng tâm là nhân sự. Chính ing. Mạnh cũng đã nói điều đó, rằng “tại Hội nghị Trung ương 15 lần này, Bộ Chính trị trình Trung ương xem xét và quyết định các nội dung: giới thiệu bổ sung nhân sự Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương khóa XI…” Đây là lúc chốt lại những thỏa hiệp cuối cùng. Và rốt cuộc thì mọi việc diễn ra như chúng ta đã biết. Ba Dũng cài cắm người vào hết các chức vụ quan trọng, rải đều từ trung ương tới địa phương. Tuy nhiên, anh Ba Kiên Giang rốt cuộc cũng phải có một số nhượng bộ cho ông Chi và ông Sang. Đồng chí Trương Tấn Sang của chúng ta – tức Tư Sang – được trao một chiếc ghế mà theo truyền thống là có ít quyền lực nhất trong tứ trụ – chủ tịch nước. Nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Tôi nhớ ông giáo sư Carl Thayer người Úc từng nhận định, đại ý rằng trong chính trường Việt Nam hiện tại thì chỉ có Tư Sang mới may ra kiềm chế được Ba Dũng. Quả đúng như vậy. Như kiểu Tào Tháo nói với Lưu Bị thuở xưa, rằng trong gầm trời này chỉ có Lưu Huyền Đức huynh và Tào Mạnh Đức đệ là anh hùng. Khi vừa ngồi yên trên chiếc ghế chủ tịch nước, ông Tư Sang lập tức biến vị trí chủ tịch nước vốn là nơi ngồi chơi xơi nước như thời Trần Đức Lương, hay là nơi tấu hài như thời Nguyễn Minh Triết, trở thành một chiếc ghế quyền lực như thời Lê Đức Anh. Vào tay cao thủ thì lá cỏ mong manh cũng có thể thành vũ khí, một thành trì nhỏ cùng dăm ngàn quân sĩ ở Tân Dã cũng được Lưu Bị biến thành nơi phát khởi của một đội quân hùng mạnh. Tư Sang chính là Lưu Bị thời nay. Một chính trị gia kỳ tài hay là một kẻ bụng dạ hiểm sâu, tùy góc nhìn của người phán xét. Nhưng khác với đại tướng Lê Đức Anh, vốn chỉ giỏi đánh đấm nơi hậu trường, ông Sang tỏ ra là một chính khách giỏi cả đối nội (kể cả đối đầu) lẫn đối ngoại. Ông đã xây dựng cho mình hình ảnh một nguyên thủ năng động, lo cho dân cho nước, và đặc biệt là có hơi hướm “chống Tàu” (như đã nói ở phần đầu). Ông Sang đã bắt đầu củng cố uy tín bằng các chuyến công du trong và ngoài nước, bằng những phát biểu ồn ào ngay khi ngồi chưa ấm chỗ. Khác hẳn với người tiền nhiệm Sáu Phong đầy chất “u-mua” bưng biền, Tư Sang mạnh mẽ hơn, chính trị hơn, nên dễ lấy lòng đám trí thức hơn. Một vài chuyến công du, một vài phát biểu về hợp tác với Ấn Độ, Philippines khiến đám trí thức “chống Tàu” nức dạ. Ồ, mạnh mẽ quá! Một lãnh đạo Việt Nam phải cương như thế chứ! Trên mạng, đã thấy không ít nhân sĩ trí thức trầm trồ: “Anh Tư hay quá!”, “Hoan hô anh Tư!”. Dân trí thức Việt Nam, dù là hô hào dân chủ hay chống Tàu kịch liệt, thì rốt cuộc cũng chỉ là những kẻ mang nặng tư tưởng Nho giáo, tôn sùng lãnh đạo một cách ngu ngốc mà thôi. Trên mặt trận công khai là vậy, còn phía sau cánh gà, Tư Sang bắt đầu sử dụng lại các chiêu thức cũ, một mặt chỉ đạo đám nhà báo tay chân viết bài tấn công phe Ba Dũng, một mặt rò rỉ thông tin cho những cây bút tự do trên mạng chửi ông Ba Rạch Giá và nội các của ông ta. Một số cây bút tự do gạo cội, sau thời gian dài núp bóng trùng với giai đoạn tả tơi của Tư Sang, giờ lại hồi sinh bằng các bài viết tấn công trực diện vào Ba Dũng và các đồng minh. Cuộc chiến ở hiệp hai coi bộ gay cấn không kém ở hiệp một, khi Ba Dũng bắt chước được một vài chiêu thức của Tư Sang, mượn dăm tờ báo của người cao tuổi, cựu chiến binh tấn công một nữ dân biểu và là chủ một mạng lưới kinh tế sân sau của Tư Sang.  Nhưng khác với Tư Sang vốn là một Lưu Bị trong việc dùng người trí thức, Ba Dũng chỉ là một gã võ biền. Ngay cả khi sử dụng báo chí để đánh đối thủ, ông Dũng vẫn quen với cách đánh đấm vốn là đặc trưng của công an, quân đội. Nếu như khi Tư Sang đánh Ba Dũng, vụ Vinashin, vụ lạm phát…, báo chí có những bài phân tích có thể coi là khá sâu sắc; thì giờ đây, khi Ba Dũng đánh Tư Sang, những cây bút phường chợ búa đã được huy động, với những ngôn từ tương tự như báo Công An Nhân Dân đánh “bọn phản động”.  Nếu như ở nhiệm kỳ trước, người ta thấy Tư Sang luôn chú trọng đánh vào hậu phương của Ba Dũng – tức là những tập đoàn kinh tế do ông thủ tướng chống lưng, thì ở nhiệm kỳ mới, người ta thấy Ba Dũng dùng chính chiêu thức của Tư Sang để đánh Tư Sang. Mượn mấy tờ báo người già để đánh bà Đặng Thị Hoàng Yến chỉ là một trong rất nhiều đòn mà Ba Dũng đã học được từ Tư Sang trong chiến dịch đánh vào hậu phương của đối thủ chính trị. Trong thời gian gần đây, một loạt dự án lớn của tập đoàn Tân Tạo đã bị rút giấy phép, chẳng hạn các dự án đảo nhân tạo Hải Âu, khu đô thị - công nghiệp chất lượng cao và dự án khai thác mỏ đá Hòn Sóc đều ở Kiên Giang, quê hương của anh Ba Dũng. Ai cũng biết Tân Tạo vốn là sân sau của Tư Sang, mỗi một thành công của tập đoàn này đều có dấu ấn của Tư Sang, mỗi một sự kiện của Tân Tạo thì Tư Sang cũng đều tham dự để “pi-a”. Trong chuyến thăm Đại học Tân Tạo hồi Tết Kỷ Sửu, ông Sang, khi đó là thường trực Ban Bí thư, nói rằng trường này sẽ sớm đạt chuẩn quốc tế, vào top ASEAN, sau đó là Châu Á và thế giới. Tân Tạo là “hổ tướng” của Tư Sang. Nên chi việc Ba Dũng cho báo Cựu Chiến Binh và Người Cao Tuổi đánh thẳng vào Tân Tạo cũng giống như Tôn Quyền cử Lã Mông đi tiêu diệt Quan Vân Trường vậy. Phong độ chói sáng của Tư Sang trên chính trường ở đầu hiệp hai là một bất ngờ lớn đối với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Cho nên anh Ba Rạch Giá đã vội vã sử dụng chiêu thức cũ của Tư Sang để triệt hạ đối thủ: đó là đánh vào các tập đoàn sân sau.  Trận đấu mới tới phút 60, vẫn còn dài và sẽ còn nhiều gay cấn. Quý vị hãy bình tâm theo dõi. Nhưng đến đây, có một câu hỏi cần được trả lời, đó là: những màn đấu đá thượng đỉnh nơi kinh kỳ sẽ ảnh hưởng gì tới vận mệnh đất nước, vận mệnh đảng Cộng sản, tới cuộc sống của người dân Việt? Tất nhiên, trong các cuộc đấu ấy, bất luận Ba Dũng hay Tư Sang thắng thì chính trị Việt Nam vẫn không vì thế mà tốt lên. Tư Sang tốt hơn Ba Dũng và khi Tư Sang lãnh đạo thì đất nước sẽ tốt hơn, Việt Nam sẽ cứng hơn với Trung Quốc ư? Câu trả lời chắc chắn là không. Về mặt con người, Tư Sang không chắc tốt hay xấu hơn Ba Dũng. Nhưng cái cơ chế chính trị này buộc họ phải xấu như nhau. Các vụ phanh phui Vinashin, Tân Tạo… được các đối thủ chính trị, ở đây là Tư Sang và Ba Dũng, tung ra để triệt hạ lẫn nhau, chứ không vì lợi ích quốc gia. Một khi cuộc chiến đến lúc cần phải thỏa hiệp, thì họ sẽ ngồi vào bàn. Chiếc bánh quyền lực sẽ lại được chia theo tỉ lệ mới. Nhưng bất luận tỉ lệ nào, người dân luôn không có phần ở đó. “Bên nào thắng thì nhân dân đều bại”, nhà thơ Nguyễn Duy từng nói thế khi nghĩ về chiến tranh với hình thức nguyên thủy là súng đạn trên chiến trường. Còn ở Việt Nam, cuộc chiến quyền lực đỉnh cao không cần đến súng đạn, nhưng hậu quả vẫn giáng xuống đầu người dân một cách trầm trọng. Tuy thế, những cuộc đấu đá nội bộ này cũng có mặt tích cực cho đại cuộc. Trước mắt, nhờ Tư Sang đánh Ba Dũng mà chúng ta mới biết đến một Vinashin nợ đầm nợ đìa, mới thấy một dự án tàu lửa cao tốc bị dừng lại… Ở các nước dân chủ phương Tây, các đảng chính trị cạnh tranh với nhau để giành quyền lực. Ở Việt Nam, chỉ có một đảng, nhưng các ông ấy cũng đấu đá lẫn nhau. Đó là một dạng thức vận động để cân bằng quyền lực. Còn về lâu về dài, những cuộc đấu đá này sẽ khiến uy tín của đảng Cộng sản bị xói mòn. Đảng Cộng sản Liên Xô sau khi Lenin mất đã liên tục chứng kiến những cuộc đụng độ sau cánh gà, những màn triệt hạ lẫn nhau giữa các nhân vật chóp bu. Stalin tống đuổi Trotsky và cuối cùng phang một nhát rìu vào đầu đối thủ. Cuối đời, Stalin cũng thất sủng cố vấn của mình là “Cocktail” Molotov. Đến lượt mình, Nikita Khrushchev đã làm tất cả để tiêu diệt tàn dư của Stalin, từ trùm mật vụ Lavrentiy Beria đến bộ ba Nikolai Bulganin, Vyacheslav Molotov và Lazar Kaganovich. Rồi cuộc chiến quyền lực tiếp diễn và Khrushchev trở thành nạn nhân của nhóm Leonid Brezhnev, Anastas Mikoyan, Vladimir Semichastny và Nikolai Podgorny.  Những cuộc chiến ấy cứ tiếp diễn, như những khối u không ngừng lớn lên, di căn tứ phía trong lòng một cơ thể của gã khổng lồ Liên Xô với vẻ ngoài rất cường tráng. Cho đến một ngày, khối u đó bùng phát ra bằng những tuyên bố của Mikhail Gorbachev cách nay hơn 20 năm. Câu chuyện ở Việt Nam được dự báo cũng sẽ diễn tiến theo chiều hướng mà Liên Xô từng kinh qua. Nhưng trong kỷ nguyên mà thông tin chạy nhanh bằng tốc độ ánh sáng này, tiến trình di căn của khối u trong lòng Đảng được dự báo là sẽ rất nhanh…

 

Nhiệm Kỳ Thủ Tướng Và Giá Rau Muống

2011-11-10 @ 10:35 in VĂN

Nhiệm kỳ thủ tướng và giá rau muống

Tham luận của Lana Huyền Chi

Thưa các anh chị em,

Hồi 2006, khi anh Ba Dũng mới lên làm thủ tướng, nghe anh ý tuyên bố này nọ và cũng thấy anh ý... đẹp trai, nhà em lạc quan lắm, tin tưởng vào tương lai tốt đẹp nhiều lắm. Lúc nghe tin anh ý trúng cử cũng là lúc em đang đi chợ. Còn nhớ khi đó giá rau muống là 1000VNĐ/mớ, còn bánh giò thì cũng quãng 1000đ/cái loại có nhân ngon, loại nhân thường thì 500VNĐ/cái.

Sau 5 năm anh Ba tại nhiệm. Chả hiểu làm sao mà giá rau muống dzọt lẹ lên đến 5000VNĐ và bánh giò cũng thế. Nhiều người bảo rằng tại khủng hoảng kinh tế, cái gì chả tăng. Nhưng em không nghĩ thế, lý do:

- Rau muống là thứ rất thông dụng và gần như rẻ nhất Việt Nam, thuộc nhóm củ chuối (đểu nhất là củ chuối, đến bèo, rồi đến rau muống). Ông tây bà đầm nào bị "Việt Nam hóa" nhiều quá được vinh dự gọi là "tây rau muống", đủ thấy rau muống là đặc trưng là phổ biến ở Việt Nam. Nó chẳng liên quan nhiều đến vàng với dầu hay là các thứ quý hiếm khác mà nước ta phải nhập. Ruộng đất thì của ta, lao động cũng của ta, không phải thuê nước ngoài. Tăng nhiều thế có hợp lý không?

- Nguyên liệu làm ra bánh giò là gạo tẻ, là chút vôi, là thịt, hành, mộc nhĩ và lá chuối, toàn là những thứ ta có sẵn. Công nghệ làm bánh giò cũng có sẵn từ lâu, chẳng phải mua của nước ngoài. Nhiên liệu là củi, là than, ta cũng có sẵn, không phải nhập. Làm sao lại tăng nhiều thế? Có vô lý không?

- Đến phổ thông bình dân, hoàn toàn 100% do ta làm chủ như rau muống với bánh giò mà còn chả quản lý nổi, thế thì, thử hỏi trình các bác các chú các cô lãnh đạo Việt Nam có thể quản lý được thị trường Việt Nam không? Có thể duy trì sự ổn định, bền vững và phát triển nhanh của kinh tế Việt Nam không? (em nghĩ 99,99% là không)

Năm 2011, anh Ba tái cử. Sau đó ít ngày, giá rau muống nhích lên 6000VNĐ/mớ. Có nơi lên đến 7000VNĐ/mớ, thậm chí có lúc có nơi lên đến 10.000VNĐ/mớ. Suy nghĩ theo kiểu "bi quan y trang thực tế" thì có nhẽ khi anh Ba Dũng mãn nhiệm kỳ thứ hai, giá rau muống có thể chắc là lên đến cả chục ngàn đồng.

* * *

Thưa các anh chị em. Nhà em không có thù ghét gì anh Ba Dũng, thích là khác (vì anh ý đẹp giai, phong độ), nên chỉ mong anh Ba luôn khỏe và làm thế nào để giá lương thực thực phẩm - đặc biệt là rau muống và bánh giò đừng có tăng giá. Cầu mong sao trong lịch sử Việt Nam, khi nhắc đến anh Ba Dũng người ta không phải dùng đến biệt danh "thủ tướng rau muống".

Chúc các anh chị em Dân Luận luôn khỏe và càng ngày càng có nhiều bài viết hay. Xin hết ạ!

 

Tâm Sự Cùng Vong Hồn Gaddafi

2011-11-01 @ 08:35 in VĂN

Tâm sự cùng vong hồn Gaddafi

Lê Phú Khải

Sở dĩ tôi viết bài này vì ngài Gaddafi sinh năm Nhâm ngọ 1942 cùng tuổi với tôi. Tâm lý người đời ở cái tuổi thất tuần, không thể không để ít thời gian suy nghĩ về cái chết của một con người cùng sinh một năm với mình, cùng song hành với mình trên cõi đời này cho đến tuổi gần đất xa trời! Hơn nữa, cái chết của ông được thời đại thông tin toàn cầu thông báo đến mọi quốc gia, nếu không muốn nói là đến mọi thành viên của nhân loại! Cái chết của ông Gaddafi thật thê thảm, ông tìm một cái cống ngay trên quê hương của mình để chui xuống chạy trốn. Người ta đã tóm được ông, rồi bắn chết ông, kéo lê, rồi phanh trần ông để trong một lò mổ ướp lạnh thịt gia súc, cho mọi người đến xem, chụp hình. Nhiều người đã không đồng tình với cách hành xử như vậy với một người đã chết. Người Việt Nam ta có câu “nghĩa tử là nghĩa tận”. Tôi là một người Việt, nên tôi đồng cảm với suy nghĩ trên. Hơn nữa, theo thiển ý của tôi thì, đem một sự dã man thay thế cho một sự dã man thì có gì là văn minh?

 Nhưng tôi cũng không thể trách những người có chồng con, cha mẹ đi biểu tình ôn hòa bị ông Gaddafi bắn giết bằng hỏa lực cả ngàn người vào ngày 25/02 tại Tripoli. Không thể trách hàng vạn những gia đình có người bị ông Gaddafi bức hại, thủ tiêu chỉ vì bất đồng chính kiến trong suốt 42 năm ông cầm quyền. Họ không căm thù mới là lạ! "Nhưng tôi cũng không thể trách những người có chồng con, cha mẹ đi biểu tình ôn hòa bị ông Gaddafi bắn giết bằng hỏa lực cả ngàn người vào ngày 25/02 tại Tripoli. Không thể trách hàng vạn những gia đình có người bị ông Gaddafi bức hại, thủ tiêu chỉ vì bất đồng chính kiến trong suốt 42 năm ông cầm quyền." Quốc ca của nước Việt chúng ta từng có lời “thề phanh thây uống máu quân thù”! Không căm thù bọn thực dân Pháp đã xâu tay các chiến sĩ Nam kỳ khởi nghĩa rồi phơi nắng cho đến chết, đã quẳng em bé Việt nam vào lửa trong những trận càn ….thì làm sao có thể lao lên lấy đầu bịt lỗ châu mai, lấy thân làm giá súng được. Làm sao có Điện Biên Phủ được! Cách mạng bao giờ cũng là khúc quanh của lịch sử. Ở khúc quanh ấy, cái gì cũng có thể xảy ra. Nhưng khi lịch sử đã đi đúng hướng rồi thì con người sẽ hồi tâm. Chúng ta sau này chẳng đã sửa lời trong Quốc ca là gì. Cách mạng Pháp 1789 cũng vậy. Ngày 14.7.1789, khi nhân dân Paris phá ngục Bastille, quần chúng đã chặt đầu những tên lính và sĩ quan đã bắn vào nhân dân, sóc đầu chúng lên ngọn giáo và đi diễu hành múa hát trên đường phố. Có sử gia Pháp đã viết rằng: Đó là người ta muốn xóa đi trong một ngày, sự căm phẫn đã chứa chất hàng thế kỷ! Nhưng rồi nhân dân Pháp đã lấy đá ngục Bastille để xây cầu Concorde qua sông Seine, Concorde tiếng Pháp có nghĩa là hòa giải, hòa hợp. Năm 27 tuổi, trung úy Gaddafi đã làm cuộc đảo chính lật đổ tên vua Idris đã bán rẻ tài nguyên đất nước cho ngoại bang, ông dùng tiền đó để xây dựng nước Lybia trở nên khấm khá và được nhân dân suy tôn như một vị anh hùng. Nhưng rồi ở ngôi báo đến 42 năm cai trị đất nước bằng đàn áp, thủ tiêu người bất đồng chính kiến, trở thành kẻ độc tài khát máu. Nhìn tấm hình lúc ông ra đi không một mảnh vải che thân, bao nhiêu vàng bạc châu báu, bao nhiêu tỉ đôla không mang theo được.

Tôi bỗng nhớ đến câu thơ bất hủ của Tagore:

“Tôi để lại chìa khóa ngôi nhà tôi đó

Ngổn ngang qua tạm cuộc đời!”

Không biết bao nhiêu nhà độc tài trên thế gian này còn đang trên ngai vàng có khi nào đọc Tagore để thấy cuộc đời này là cõi “tạm”, không thể đem đi hết những gì mà họ đã cướp bóc của nhân dân! Nhưng thông điệp từ Lybia, từ Gaddafi lớn hơn nhiều so với cái chết thê thảm có một không hai này. Khi cuộc cách mạng Hoa lài ở Tunisia thành công, lan đến Ai Cập rồi Lybia, Gaddafi đã tuyên bố dùng toàn bộ sức mạnh của quân đội, từ không quân đến thiết giáp để tắm máu những người biểu tình đòi lật đổ ông. Cả thế giới dân chủ đã lo ngại. Những người dân Lybia thì thà chết chứ không chịu sống một ngày nào nữa dưới chính thể khát máu đến hoang đường đã kéo dài suốt 42 năm của ông Gaddafi. Một phụ nữ Lybia đã tuyên bố: máu chúng tôi sẽ vấy lên mặt các người…. (Ám chỉ các nhà lãnh đạo các quốc gia dân chủ Phương Tây). Chính lúc đó, người phụ nữ đáng kính của nhân loại là bà Hillary Clinton đã ra sức khuyên nhủ ông Obama và nước Mỹ dân chủ không thể ngồi nhìn cuộc thảm sát mà Gaddafi điên rồ sắp ra tay. Cộng đồng thế giới đã có nghị quyết 1973 về Lybia. Một chiến dịch mang cái tên đầy lãng mạn “Bình minh Odyssey” được tiến hành. Odyssey là tên bản anh hùng ca của Homer. Nước Hylạp của Homer nằm đối diện với Lybia ở bên kia bờ Địa Trung hải. Cả lịch sử, cả loài người tiến bộ đã đứng bên bờ Địa Trung Hải để ngắm “Bình minh Odyssey”, và không để cho máu của đồng loại mình tiếp tục đổ vì những tên bạo chúa còn sót lại ở thế kỷ 21. Loài người đã đi một chặng đường hơn 2000 năm để có văn minh và nhân quyền. Loài người quyết không đi ngược chiều của lịch sử. Đó là thông điệp từ Lybia ở đầu thế kỷ 21 này. Những người cầm quyền ở các quốc gia độc tài lo ngại cho số phận của mình nên la lên rằng, người ta đã “xâm phạm chủ quyền” của một quốc gia độc lập! Họ quên mất rằng chính họ đã ký vào Tuyên ngôn Nhân quyền của thế giới. Họ quên mất rằng hiến pháp 1792 của cách mạng Pháp 1789, một cuộc cách mạng được Marx gọi là “đầu tàu của lịch sử ”, đã nêu rõ: “Quyền nổi dậy của nhân dân”, một khi kẻ cầm quyền phản bội những gì đã cam kết với nhân dân khi nhân dân bầu lá phiếu cho họ cầm quyền. Có lẽ vì thế mà ông Sarkozi là người đầu tiên lên tiếng công nhận chính quyền của Chủ tịch NTC Abdul Jalil. Chính vì thế mà Chủ tịch Hồ Chí Minh, ngay từ những ngày đầu của CM tháng Tám đã nói: “Nước được độc lập mà dân không được hưởng hạnh phúc tự do thì độc lập cũng không có nghĩa lý gì”. Câu nói đó của cụ Hồ đã in ở Hồ Chí Minh toàn tập, NXB CTQG Hà nội, tập 4, trang 56. Hỡi các độc giả vĩ đại của tôi hãy mở sách ra mà đọc!

(Nguồn BBC)

 

Lời Của Cát

2011-10-28 @ 12:55 in THƠ

Lời của cát

 (Viết khi được tặng gói cát Bắc Phi)

  Bão cát quất rát mặt các Faraol

Ngày 20 tháng 10 năm 2011

Đêm nay

Những hồn của Tần Vương, Nero, Hiler, Mao…

Dù nằm trong lăng hay sâu dưới mộ

Cát vẫn lọt vào vì cát li ti

 

Những hạt cát nhỏ nhoi được gọi là nhân dân

Là cái kiến con sâu

Các vó ngựa gót giày bạo chúa

Đạp giẫm hất tung bốn phương tám hướng

Nằm bên nhau tích tụ nỗi đau

 

Muốn xây các vương triều lên cao phải nhờ cát đó thôi

Cung điện đền đài đều dựa vào cát cả

Khi các Quỷ Vương biến cát thành cát đỏ

Cát sẽ tự trôi làm rã các ngai vàng

 

Đừng coi thường những hạt cát nhân dân

Giun xéo chỉ quằn cát thì hoá bão

Khi cát trắng đã chuyển sang màu máu

Thì máu kẻ độc tài sẽ ngưng lại màu đen

 

 Bão cát đi qua cát lại hiền lành

Thủ thỉ lời yêu với hoa xương rồng trên sa mạc

Cát sẽ hiến mình xây nhà cho trẻ nhỏ

Thành cốc pha lê nâng chén rượu mừng

 

Ngày 20 tháng 10 năm 2011

Tôi ôm gói cát Bắc Phi một người bạn đem về

Viết lại những lời cát nói với tôi...

 (Trần Ngọc Tuấn – Praha -  26.10.2011)

 

 

Nhất...Việt Nam!

2011-10-10 @ 08:02 in VĂN

Nhất… Việt Nam

Tác Giả Vô Danh

 

 Obama từ thời nhỏ đã rất hâm mộ Khổng tử, do đó khi làm tổng thống ông ta quyết định đến thăm bốn nước theo Đạo Khổng. Ngay khi về nước, Obama phải gặp ngay ông anh để kể lể về chuyến thăm này.

 Bill: Chú công tác thế nào? Có gì hay không kể anh nghe?

 Obama: Dạ em đến Nhật Bản trước tiên ạ.

 Bill: Ừ, nước này phát triển lắm đấy, chú thấy sao?

 Obama: Dạ, nó bắt em đi bộ gần chết vì nó bảo xe Cadillac One của em tốn xăng và có lượng khí thải vượt mức cho phép ạ.

 Bill :Ờ, chuyện thường, anh bị rồi. Sau đó đi đâu?

 Obama: Dạ em qua Hàn Quốc, định vừa thăm vừa mua ít sâm về biếu anh.

 Bill: Ừ, hàng họ ở đó cũng hay phết, anh có mấy con bồ bên đó. Chú thấy sao?

 Obama: Dạ, em cũng đi bộ gần chết ạ.

 Bill: Ơ, bọn này nó đâu có sợ chết như mấy thằng Nhật??? 

 Obama: Vâng, nhưng dân nó thấy xe của em đẹp, nó chặn mẹ nó lại, gắn hoa vào và thi nhau chụp ảnh cưới các kiểu.

 Bill: Ừ, anh quên bảo chú bọn Hàn nó sến lắm. Mà sao không tranh thủ bị nó chặn xe, chú không đi nhuộm tóc và làm lại mầu da cho nó giống sao Hàn?

 Obama: Dạ tại em bận qua Trung Quốc ạ.

 Bill: Sang đó có gì hay không, nó đang tranh chấp hằm hè quyền kiểm soát biển Đông với mình đấy, bọn này nó đông dân nên tinh vi lắm.

 Obama: Dạ em không biết, em nghe bọn đàn em trình là xe Cadillac One của em vừa đến đầu phố, cuối phố mấy thằng Tầu đã làm ra ra bốn cái Cadillac One giống hệt, sửa tên thành Dielac One và còn gắn thêm còi 30 bản nhạc và đèn nháy ạ.

 Bill: Ôi, thế chú là may đấy, anh đến chỗ này có tí mà 9 tháng sau chúng nó còn làm ra mấy thằng Bill giống hệt anh thì sao. Thế còn nước cuối cùng?

 Obama: Rời Trung Quốc em sang Việt Nam luôn, xưa em có mấy ông chú đi lính nên cũng có vài chỗ quen biết ở đây, sang thăm tiện thể hỏi thăm họ hàng một thể .

 Bill: Thế vui vẻ chứ? Nước này thân thiện lắm, không thù hằn mình nữa.

 Obama: Vâng, em lái xe Cadillac One đi một đoạn nhưng…

 Bill: Nhưng sao, nó cấm vì khí thải cao à?

 Obama: Dạ không, xe em còn ngon gấp vạn lần xe bus của bọn nó, đi sau xe bus của bọn nó còn đếch nhìn thấy đường, em phải dùng định vị toàn cầu mà lái đó.

 Bill: Thế nó lại chặn lại chụp ảnh cưới à?

 Obama: Không ạ, dân ở đây vội lắm, em dừng lại đèn đỏ chúng nó còn chửi em là thằng ngu. Nói gì đến chuyện dừng lại

chụp ảnh.

 Bill:Thế nó lại làm Cadillac One giả à?

 Obama: Không ạ, lúc em sang đến nơi thì bọn Trung Quốc đã mang Dielac One sang bán tràn ngập giá rẻ như xe công nông. Dân tình chạy tưng bừng đầy phố làm mấy thằng mật vụ của em đếch biết em đi xe nào, lạc mẹ nó mất.

 Bill: Thế tóm lại là chú bị làm sao?

 Obama: Dạ em vừa dừng xe vào mua bao thuốc, quay ra đã mất mẹ nó đôi kiếng chiếu hậu ạ.

 Bill: Ôi giời, ra chợ trời mà kiếm lại, đúng đôi của mình luôn, giá rẻ, có số chưa anh cho số mấy thằng em???

 Obama: Vâng, chính vậy em quyết định sẽ chọn Việt Nam để chơi lâu dài ạ.

 Bill: Tại sao? Chú vẫn chưa tìm được đôi kiếng của xe Cadillac One à?

 Obama: Dạ không, so sánh cả 4 nước em thấy người Việt rất tuyệt. Khả năng lần mò tốt, đi đường bụi thế mà vẫn đi được. Thứ hai là rất năng động, dừng đèn đỏ còn không dừng lại vì sợ muộn.Thứ nữa là hành động rất thẳng thắn và anh hùng: Bẻ kiếng giữa thanh thiên bạch nhật, không sợ chết như bọn Nhật, không sến như bọn Hàn Quốc và cũng không gian dối như bọn Tầu.

 Bill: Ờ, công nhận. Việt Nam là nhất!!! 

 

 

 

Tại Sao Bố Khóc?

2011-10-06 @ 18:54 in BÀI CỦA BẠN

Thư gửi con trai

Tại sao bố khóc?

Đó là một câu hỏi không dễ trả lời vì con mới hơn hai tuổi, con trai ạ. Chính vì lẽ đó, bố viết cho con lá thư này để khi con đi học, biết đọc, biết viết con sẽ hiểu vì sao bố khóc.

Hôm trước, bố đọc trên báo “Xa Xứ” số 229 phát hành tại Cộng Hoà Czech có đăng bài của bác Trần Đăng Tuấn (nguyên Phó Tổng Giám Đốc Đài Truyền Hình Việt Nam) bài viết có tên “Hôm Nay Đi Suối Giàng”. Trong bài viết ấy phản ánh học sinh nội trú một tỉnh miền núi suất ăn trong một ngày chỉ có 2000 đồng không bằng một cốc trà đá 3000 đồng. Bố xin trích:..” Một nồi cơm (hy vọng là đủ) và một nồi canh rau cải…đó là bữa ăn trưa cho 80 mầm non của đất nước vào ngày 22 tháng 9 năm 2011. Là sau một năm tưng bừng kỷ niệm 1000 năm Thăng Long. Là năm đầu của nhiệm kỳ Đại Hội 11…thế có thịt ăn bao giờ không? Không có đâu…bạn mình đưa ít tiền, mình đưa thêm nữa, vẫn băn khoăn hỏi: đủ mua thịt chưa?...đủ chứ, chốc nữa lên xem chúng nó ăn thịt mà…chợt nhớ lúc ở bếp trường cấp 2 mình hỏi cô giáo: thế mỗi cô giáo phải bớt bao nhiêu tiền từ lương của mình để mua thức ăn cho các cháu?Cô giáo trả lời:dạ, không không giống nhau, người lương cao hay là Đảng Viên thì góp nhiều hơn, giáo viên hợp đồng hay quần chúng thì góp ít hơn…vậy là Đảng Viên thì san từ lương giáo viên miền núi của mình số tiền nhiều hơn người khác để mua thức ăn cho học sinh. Quả thật đã lâu lắm rồi, mình hiếm nghe được một điều đẹp đẽ như vậy về Đảng Viên…”

Cái bác Trần Đăng Tuấn này cũng lạ lắm, bác là người được học hành cơ bản về truyền hình tại Liên Xô, góp phần lớn vào việc cải tiến, mở rộng, các kênh, chuyên mục trên truyền hình. Đang ngồi ở một vị trí mà nhiều người “nuốt nước bọt thèm muốn” bác xin từ chức, chẳng cần bổng lộc, chạy ra ngoài làm cho công ty tư nhân. Đó là người có sĩ diện của một tri thức thực sự. Đó là người yêu dân thực sự, với danh diện của mình dù đang được ngồi mâm trên cùng các bậc "cha dân" cũng sẵn sàng bỏ đi mà không thèm luyến tiếc "cơm gà, cá gỡ". Sau bài viết của mình bác Tuấn đã kêu gọi bạn bè, người quen mở quỹ cho học sinh trường miển núi Suối Giàng ngày có thêm vài miếng thịt, cá vào bữa ăn.

Bố đã khóc vì xúc động, xót xa khi các chủ nhân tương lai của tổ quốc khổ đến thế, khóc vì nghĩa cử mà bác Tuấn, bạn bè bác ấy đã và đang làm.

 

Con trai yêu quý.

Hôm nay bố vừa mua cho con một chú lợn đất. Con hãy bớt tiền mua đồ chơi, ăn kẹo, mỗi ngày bỏ vào đó mấy đồng. Tới cuối năm bố và con lấy số tiền ấy gửi cho các anh các chị để có thêm miếng thịt, miếng bánh, hộp mứt ngày tết con nhé. Ngay từ bây giờ, bố sẽ dạy con những bài học đầu tiên về lòng nhân ái. Nếu con yêu quê hương tổ quốc, trước hết, tình yêu ấy phải được bắt đầu từ ông bà, bố mẹ, con người với con người. Lòng nhân ái cho chúng ta người hơn, ý nghĩa hơn. Sự lạnh lùng liệt kháng trước nỗi đau đồng loại là mầm mống đầu tiên thiêu huỷ trái tim. Khi sự yêu thương, sẻ chia bị “sa mạc hoá” thì đó chính là bi kịch khủng khiếp nhất, nó sẽ huỷ diệt sự sống trên hành tinh của chúng ta. Khi bài viết bác Tuấn được phổ biến cho cư dân mạng, thì ngay lập tức có các vị “tầm trung tầm cao” “hoa hậu hoa hiếc” đi xe 3, 4 chấm (bằng giá 1000 con trâu) vi hành lên Suối Giàng. Bố nghĩ, giá như mỗi chiếc xe bớt đi nửa chấm hay một chấm thì học sinh trường nội trú Suối Giàng bữa ăn nào cũng có thịt cá con nhỉ? Suối Giàng – nói theo tiếng nhiều dân tộc vùng cao: Giàng là trời! Khi bất lực, đau khổ điều gì họ hay thốt lên: Giàng ơi! Nói theo người kinh là Trời ơi! Đó con.

Bố không còn ở lứa tuổi yêu thích chuyện cổ tích, những câu chuyện bắt đầu từ câu: ngày xửa ngày xưa mà con vẫn đòi bố kể cho con nghe trước khi đi ngủ. Thế hệ của bố, của con hãy “giải bùa thiêng” huyền thoại. Niêu cơm thần Thạch Sanh, tiếng đàn Thạch Sanh, ông Bụt, bà Bụt chỉ phản ảnh nỗi khát khao, mơ ước của con người. Thực tế hơn, bố mong các quan chức đầu huyện, tỉnh vùng Suối Giàng cũng như nhiều miền quê khác hãy làm một điều gì đó mang tầm chiến lược đem lại lợi ích thiết thực cho học sinh, cho người dân được nâng cao mức sống. Điều này sẽ lâu dài, bền vững hơn là sự quyên góp mang tính nhất thời.

Bố nhớ, thời bố học phổ thông khi đọc bài thơ của nhà thơ thơ Trần Mạnh Hảo bố cũng đã bật khóc, bài thơ có tên “Giấc Mơ Con Tôi:..”bố ơi bố đêm qua con ngủ mơ thấy được ăn thịt/Con ơi! Bằng tuổi con bố còn mặc quần thủng đít/ Ngủ đi thằng bé còi xương/Câu thơ của bố đồng lương của trời/ À ơi! Giấc mộng con tôi/ Bao nhiêu người ngã xuống rồi còn mơ…” Chiến tranh đã chấm dứt trên tổ quốc ta, sao giờ đây vẫn còn những đứa trẻ mơ được ăn thịt hở con? Bố khóc chính vì lẽ đó.

Không phải giọt nước mắt nào của đàn ông chúng mình là sự uỷ mị. Bố mong con hãy biến những giọt nước mắt của bố, từ câu hỏi của con đã làm bố ứa lòng. Con phải làm, phải thực hiện cho bữa ăn của bạn con, của các anh các chị trên tổ quốc ta bữa nào cũng có thịt, có cá.

Thực hiện được điều giản dị ấy, có khó không con trai của bố?

Hôn con

(Tác giả: Tuấn đầu trọc tại CH Sec)

1 2 3 ... 48 49 50  Sau»
1 2 3 ... 48 49 50  Sau»