Thư Gửi Cô Giáo Dạy Văn

Đăng bởi Trần Ngọc Tuấn

Thưa cô vì sao lại có những chuyện như vậy?

 Ngày… tháng… năm…

Cô kính yêu của em!

Chắc cô sẽ ngạc nhiên khi nhận và đọc xong lá thư này. Em nói như thế phần vì chưa bao giờ em viết thư gửi cô phần vì những điều em viết ra có thể sẽ làm cô rơi nước mắt hoặc cô sẽ phẫn nộ vì tội bất kính của đứa học trò hỗn hào hoặc cô sẽ giận run người. Vâng dù thế nào em cũng xin chấp nhận và không vì thế mà em vơi hao sự kính trọng và lòng biết ơn đối với cô.

Thưa cô em đã từng được sống trong những bài giảng văn của cô. Em đã thấy mỗi khi nói về nỗi đau của con người cô đều nghẹn lời mắt rưng rưng lệ. Em đã thấy Con Người là một khái niệm chứa đựng trong đó bao điều lớn lao và đau khổ mà vì nó cô của em đã tận tụy sống tận tụy đem tình thương yêu tới lũ trò nhỏ và cũng từng nhận về mình bao hệ lụy. Em đã chứng kiến cô tự hào và vui sướng như thế nào khi có bạn trong lớp em là người thành đạt. Em cũng đã chứng kiến cô đau buồn ra sao khi một đứa trong chúng em sống chưa ra sống. Em thầm cảm ơn số phận đã cho em được gần cô được học cô và qua cô để tìm thấy những điều mà không phải môn học nào cũng có thể mang tới cho em như môn Văn. Đến hôm nay em vẫn còn nhớ hồi ấy để giảng bài: “Phong cách Hành chính” cô chuẩn bị tỉ mỉ đủ các loại giấy tờ văn bản để làm cho giờ học sinh động một giờ trả bài chất lượng. Rồi cô cân nhắc từng lời trước khi đặt bút ghi lời phê vào mỗi bài văn của chúng em. Giờ trả bài của cô bao giờ cũng giàu kịch tính và học sinh thì rất nhớ lỗi để rút kinh nghiệm cho lần sau. Trong một số bài học ứng dụng chúng em được thảo luận nêu ý kiến diễn kịch… Có khi tranh cãi như mổ bò có khi thẹn thò vì không dám diễn đoạn Pênêlôp quàng tay ôm lấy cổ chồng. Ôi cái tuổi học trò vụng dại!… Cứ như vậy cả cô và trò đã ngất ngưởng cùng Nguyễn Công Trứ chiến đấu rồi hi sinh cùng người nghĩa sĩ Cần Giuộc khóc Dương Khuê cùng Nguyễn Khuyến thương bà Tú cùng Trần Tế Xương…Nhưng cô ơi ở đời nhiều khi không biết thế nào là hay. Nếu như được ở bên cô là một niềm hạnh phúc và học môn Văn cô dạy em đã giúp em thi đậu Đại học với điểm số cao thì những ngày học môn Văn cũng là thời gian em phải chứng kiến nhiều việc mà lẽ ra ở tuổi học trò chúng em chưa nên biết. Em đã suy nghĩ rất nhiều và thấy rằng mình không thể im lặng lâu hơn được nữa. Em không muốn giả tạo với chính mình vì em hi vọng sẽ được một chút gì cho môn Văn yêu quí của chúng ta. Có thể cô sẽ trách em “Tại sao không nói ra sớm hơn?” nhưng em tin cô sẽ không đặt ra câu hỏi đó mà chia sẻ với em. Bởi trước đây em chỉ là một đứa học trò và không biết điều gì sẽ đến với em nếu những điều em viết dưới đây được công bố ngay khi em còn ngồi trên ghế nhà trường? Thưa cô em phải nói thực là dù vẫn biết cô là một giáo viên giỏi nhưng không rõ tại sao với nhiều bạn trong lớp em giờ Văn thường là giờ buồn ngủ. Buồn ngủ lắm cô ạ dù thương cô nhưng cơn buồn ngủ của tuổi mới lớn khiến chúng em không sao cưỡng lại được. Cô cũng biết và có lần cô đã lại gần bạn Nam dùng văn chương lay thật khẽ: “Tỉnh lại em ơi qua rồi cơn ác mộng!” làm cả lớp cười ồ. Riêng bạn Nam thì mắt đỏ quạch ngẩng lên ngơ ngác nhìn xung quanh rồi lại gục xuống. Với thầy cô khác có thể bạn ấy đã bị quát: “Dậy ra ngoài lấy nước rửa mặt!”. Nhưng có lẽ vì nghĩ đêm trước bạn Nam mất ngủ do phải học nhiều nhà bạn Nam ở xa phải dạy sớm … nên cô chỉ nhẹ nhàng nhắc: “Thôi để cho bạn ấy ngủ thêm lát nữa lời cô nói như lời ru của mẹ đưa bạn ấy vào giấc ngủ êm đềm” và cả lớp lại cười. Lúc ấy em biết cô đã thỏa hiệp. Cô ạ một trong các lý do để chúng em buồn ngủ trong giờ Văn là do phải học quá nhiều. Mười ba môn học chính khóa cùng với các chương trình Hướng nghiệp Quân sự Phụ đạo học nghề luyện thi Tốt nghiệp luyện thi Học sinh giỏi… khiến thời gian biểu của chúng em chật cứng. Tính ra phải tới 19 môn đấy cô ạ. Đó là chưa kể để đạt được ước mơ vào Đại học thì lịch học thêm còn dày đặc hơn nữa khiến chúng em “không còn thở được”. Nghĩa là với học sinh lớp 12 ngày “chạy sô ba ca” là chuyện thường tình. Mà môn nào thầy cô cũng yêu cầu: “Phải học! Phải học!”. Yêu môn Văn và kính trọng cô nhưng nay nghĩ lại em thấy áp lực như vậy mà cái đầu bé nhỏ của chúng em không “nổ tung” thì mới là chuyện lạ! Chúng em đã phải học như “cái máy” học như để “nhồi nhét” vào đầu thì còn đâu thời gian cảm thụ nghiền ngẫm tác phẩm văn học? Còn vì tình yêu văn chương nếu chúng em cất lên tiếng nói thật suy nghĩ thật của bản thân trong cảm thụ tác phẩm thì có khi sẽ tự làm khổ mình. Bởi chắc chắn tiếng nói thật suy nghĩ thật đó không trùng khớp với những bài văn mẫu với những “ba rem” mà thầy cô đã chuẩn bị sẵn. Và hình như đôi lúc thầy cô đã quên điều từng truyền dạy chúng em rằng: “Văn chương phải khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những gì chưa có…”.Em nhớ cô đã dạy thật hay trích đoạn Thề nguyền ngợi ca một cô Kiều dám “xăm xăm băng lối vườn khuya một mình” đến tự tình với Kim Trọng và họ đã ở bên nhau cho đến sáng. Khi cô nói đến đó có bạn đã thì thầm: “Thế mà không có con!”. Em thì lại nghĩ dù ở thời nào cũng không có cha mẹ nào đồng ý cho con gái mình chủ động đến nhà bạn trai như vậy. Rồi khi trong giờ Văn thầy cô dạy chúng em về đức hi sinh của người đàn bà miền biển. Chị ấy biết chấp nhận đớn đau từ những trận đòn dữ dội của người chồng chỉ để nhìn thấy đàn con được ăn no. Thày cô còn bênh vực lão đàn ông vũ phu rằng anh ta chỉ là nạn nhân của hoàn cảnh. Vì đói khổ không lối thoát nên ngày nào anh ta cũng lôi vợ mình ra đánh. Sao lại có thể oan ức như vậy? Giờ là thế kỉ nào rồi? Giải phóng phụ nữ ở đâu? Quyền con người ở đâu? Rồi trong bài giảng Về luân lý xã hội… cô khen ngợi cách đặt vấn đề trực diện bộc lộ quan niệm tư tưởng của một nhà Nho uyên bác sắc sảo thức thời: “xã hội luân lí trong nước ta tuyệt nhiên không ai biết đến”. Và cô đưa ra một loạt dẫn chứng: “dân ta quen phải ai tai nấy ai chết mặc ai cháy nhà hàng xóm bình chân như vại đèn nhà ai nhà nấy rạng chỉ nghĩ đến sự yên ổn của riêng mình bất công cũng cho qua”. Em ngồi nghe và nghĩ nói như thế e có vơ đũa cả nắm hay không? Dù chỉ là một học sinh lớp 12 nhưng qua tìm hiểu em đã lờ mờ nhận thấy chúng ta đã đi từ cực đoan này đến cực đoan khác. Chương trình cũ hầu như chỉ một “tông” ca ngợi chương trình mới lại yêu cầu chúng em tiếp cận một loạt vấn đề gai góc. Chúng em không dám cãi vì cô nói rất say sưa nhưng ngồi dưới nghe thì chúng em chưa phục. Vâng thưa cô còn bao điều nhức nhối mà em muốn gửi đến cô và không biết trang giấy này có nói hết. Lên đến lớp 12 chúng em không còn thời gian để mê mải cùng Đam-san đi bắt “Nữ thần Mặt trời” hay cùng Chí Phèo “say” bên Thị Nở… Và chúng em liên tục phải nghe để chép nhìn máy chiếu và chép. Cô ngồi ghế đung đưa chân và đọc những con chữ từ một thế giới vô hình xa xăm nào đó. Còn chúng em thì chép lia lịa chép mà nhiều khi chẳng biết mình đang chép cái gì? Chép để khỏi bị cô phạt chép để yên tâm khi thi cử có cái để ôn nếu thuận tiện thì có cái để mà… “quay”! Lúc có người “dự giờ” cô vẫn bày biện đủ mọi thứ nhưng khi chỉ còn có cô trò mình cô lại tiếp tục… đọc và chúng em chép. Đơn giản là nếu cô không đọc cho chép thì chúng em không thể làm được bài. Và thế là điều thầy cô dạy: “các em phải là những ngọn đèn tự sáng lối học nhồi nhét nặng về đổ đầy kiến thức đã cũ kĩ lắm rồi” trở thành một sáo ngữ hơn là lời răn dạy có ý nghĩa thực hành. Một vài bạn không thích đi theo lối mòn suy nghĩ và diễn đạt phá cách thì nhận được lời phê: “Bài của em thể hiện tư duy độc lập nhưng cần chú ý kiến thức cơ bản để đảm bảo yêu cầu thi cử”. Thế đấy cô ạ phải viết như khuôn mẫu mới dễ “ăn điểm”. Vì đáp án dài đến 3 4 trang qui định chi li kiến thức cần có phần ghi chú bao giờ cũng nói rõ: “Học sinh có thể trình bày theo ý riêng”. Nhưng cái “ý riêng” liệu có ý nghĩa gì trước các bài văn mẫu? Có lúc vô tình cô từng kể về một bài thi làm đầy đủ cả ba câu chỉ được 2 điểm và cô nói đùa: “Chắc vị giám khảo này say rượu!”. Sau này phúc tra lại bài ấy lại được 7 điểm như thế là chênh lệch đến 5 điểm phải không cô? Trong khi chỉ thiếu nửa điểm đã đủ “chết” chúng em rồi. Về sau em còn biết nhiều chuyện “độc đáo” khác nữa như hai cô ở cùng tổ chuyên môn của một trường lớn mà chấm bài thi Đại học chênh lệch đến 6 điểm người chấm 3 người chấm 9 (!); thày P.T.L còn nêu rõ địa chỉ bài một bạn bị 3 điểm khi chấm vòng thứ nhất sau chấm chung được 10. Rồi sau đó bạn đã được đi học nước ngoài.

Thưa cô vì sao lại có những sai lệch như vậy?

 Cô kính mến!

… Vì những sự lộn xộn đó nên thày cô phải dồn hết tâm lực cho việc dạy để chúng em… thi chứ không phải dạy để học! Chỉ cần lật trang cuối sách giáo khoa là chúng em thấy rõ các tác phẩm thuộc nội dung thi được ôn rất kĩ còn những bài không trong giới hạn ôn thi thì: “Các em ghi đầu đề thôi chúng ta tập trung vào những bài quan trọng!”. Lúc ấy chúng em thấy cô thật tâm lý vì đa số các bạn thi khối A B nên phải “ưu tiên” thời gian cho các môn tự nhiên. Ban Khoa học Xã hội của mình gần như bị triệt tiêu rồi! Nhưng em thì thấy đau lòng lắm cô ạ vì em tiếc cho môn Văn tiếc cho từng khắc từng giờ trôi đi oan uổng. Những môn không phải thi tốt nghiệp thì cô trò được ngồi “tâm sự”. Rồi ở “lớp chọn” các thày cô phải đầu tư cho đội tuyển ở lớp thường chỉ có các bạn yếu được quan tâm. Thày cô chà xát thật kĩ những “phần tử” có khả năng làm trường hụt chỉ tiêu làm thày cô mất thành tích. Các bạn còn lại hầu như được “thả” (!). Thưa cô cuộc vận động “Nói không với tiêu cực” liệu có trở thành một khẩu hiệu trống rỗng hay không khi đã và đang có quá nhiều điều hoàn toàn không hay chút nào vây lấy chúng em từ học hành đến thi cử từ tiếp thu kiến thức đến sử dụng kiến thức? Trường học lẽ ra phải là nơi chúng em được học những điều tốt đẹp nhất thì tại đây sự giả dối vẫn ngang nhiên diễn ra không biết bao giờ mới chấm dứt? Giờ học ầm ầm như cái chợ vẫn được điểm 10 vì thày cô nể nhau. Một số thày cô thực tập lên lớp còn lúng ta lúng túng thậm chí dạy sai cả kiến thức nhưng nghe thày Hiệu trưởng công bố kết quả xếp loại thì vẫn thấy những thầy cô ấy đạt loại xuất sắc! Hàng ngày thày cô xa xả mắng học trò dốt nát nhưng cuối năm vẫn cứ 70% học lực khá giỏi 90% hạnh kiểm tốt tốt nghiệp vẫn 100%. Buổi lễ trọng nào chúng em cũng phải ngồi giữa trời nắng đến cả tiếng đồng hồ để chờ đại biểu. Chờ họ đến và lên diễn đàn nói những điều ít ai muốn nghe vậy mà chúng em vẫn phải liên tục vỗ tay để thể hiện lòng hiếu khách! Thày cô luôn dạy chúng em phải trung thực nhưng trước khi thi tốt nghiệp thày cô lại dặn phải gây thiện cảm với giám thị nếu là bạn trường mình thì phải “giúp đỡ” nhưng với trường ngoài thì tuyệt đối không để cho “người ta” nhìn bài. Tại sao lại thế hả cô? Và em lại phải xin lỗi cô khi nhắc lại điều em được nghe kể rằng khi đi thi thày cô cũng “quay cóp” làm y như những việc mà thày cô đã phê phán. Ngày nào đài báo rầm rộ chuyện thày Khoa ở Hà Tây được coi là “anh hùng chống tiêu cực” nhưng đến giờ thì thày còn tiêu cực hơn cả những người thày đã chống! Thế mà thày cô từng dạy em: “Điều gì mình không muốn làm cho mình thì đừng làm cho người khác!”. Sau ba năm học và thi thoảng trở lại trường em thấy càng ngày trường mình càng được xây dựng đàng hoàng to đẹp. Nhưng em thấy đắng lòng khi cảm nhận được mỗi viên đá lát mỗi vườn cây đều thấm đầy mồ hôi nước mắt. Năm nào phụ huynh cũng phải nộp thêm bao nhiêu khoản nào là chăm sóc vườn hoa cây cảnh làm sân thể thao xây hàng rào bảo vệ quét vôi ve lớp học mua quạt trần. Cuối khóa thì “ủng hộ” Hội đồng thi… Chưa nói ở trường nọ trường kia số tiền quĩ cho một năm hoạt động của cha mẹ và học sinh lên đến mấy trăm triệu. Đóng góp của phụ huynh thì nhiều thế mà thật lạ lùng – em nói điều này mong cô đừng cho là em quá chi tiết – đến một cái nhà vệ sinh sạch sẽ một chút cho tụi học trò chúng em nhà trường cũng không có nổi. Để đến nỗi cái việc cực chẳng đã là phải đi vệ sinh ở các khu WC không thể bẩn thỉu hơn đã luôn là nỗi ám ảnh kinh hoàng của biết bao nhiêu thế hệ học trò. Điều đáng buồn là chuyện “Wiliam Cường”này báo chí kêu hộ chúng em nhiều lắm nhưng các thầy cô dường như lại không mấy để tâm xem như chuyện vặt. Tại sao lại như vậy hả cô? Chúng em không biết nhiều nhưng cô từng bảo rằng tiền phụ huynh “giúp đỡ” nhà trường nào có đáng kể gì. Ban Giám hiệu phải sấp ngửa đi “xin” các doanh nghiệp các nhà tài trợ. Và cũng vì thế nên năm nào lớp chọn cũng phải có vài suất “ngoại giao” dù điểm “đầu vào” của các bạn ấy còn thua xa điểm chuẩn. Nhập lớp rồi mấy bạn ấy được đi học mà không thèm học bỏ học và trốn học đi chơi điện tử như cơm bữa. Trong khi bao nhiêu bạn khát khao được đến trường chỉ vì điểm thi thấp mà đành rẽ cuộc đời sang ngả khác chấm dứt ước mơ học hành. Em còn nhớ trong buổi sinh hoạt lớp bạn Thành đề nghị chuyển toàn bộ số tiền mua quà mừng ngày 20-11 cho đồng bào miền Trung có bạn quát rất to: “Mày ngu thế!”. Bạn Thành bảo: “Em xem ti vi thấy người ta không có mì để ăn không có nhà để ở trường mình tổ chức 20-11 hoành tráng thế để làm gì?”. Cô lúng túng vài giây rồi từ tốn giải thích: “Việc nào ra việc ấy em ạ em muốn ủng hộ bao nhiêu cũng được còn đây là việc chung của trường mình không bỏ được”. Cô đã tìm ra “chìa khóa” giải quyết vấn đề vừa thỏa mãn ý kiến của học trò vừa không làm hao hụt phần “quà 20-11” của các thày cô. Vâng cô đã không nổi giận mà áp chế chúng em nhưng nếu chúng ta đồng lòng bớt chi tiêu lãng phí đi thì đã có người nghèo được giúp đỡ cô ạ. Còn một việc nữa mà nói ra có thể cô sẽ coi là “phạm thượng” vì liên quan đến sinh hoạt của thày cô. Nhưng xin cô hãy nghe em nói một lần. Nhà trường quy định học sinh đến trường phải ăn mặc giản dị mặc áo sơ mi có cổ bẻ không sử dụng điện thoại di động không ăn quà bánh nhưng trong giờ lên lớp em vẫn thấy không ít thày cô nghe điện thoại mang túi to túi nhỏ để giờ ra chơi ăn uống tùm lum. Nhiều thày cô vừa ăn vừa cười nói rất to phản cảm lắm cô ạ. Có một hôm vào giờ Văn cô T. dạy thay ở lớp mình. Cô rất xinh nhưng mặc áo hơi trễ có lúc cô cúi thấp xuống… làm mấy bạn nam ngồi bàn đầu khoái chí còn các bạn gái thì xấu hổ thay cho cô! Kinh khủng nhất là chuyện thày X. dạy toán quên không kéo khóa quần mấy bạn trai bịt miệng không dám cười. Nhận ra “sự cố” thày thản nhiên thò tay kéo đánh “roạt!” trước mặt học sinh và nói chửi: “Mẹ bố chúng mày thấy bố quên thì chúng mày phải nhắc chứ?”! Thày thật “vui tính”!? Thày cô vẫn nói với chúng em về mục tiêu giáo dục phát triển toàn diện nhưng nhiều khi thày cô lại không làm như thế. Nhiều bạn trong lớp mình không biết làm vệ sinh lớp học không cầm đến cái cuốc cái xẻng bao giờ…vì phụ huynh đã nộp tiền thuê lao động vệ sinh cả năm rồi. Trường tổ chức cắm trại nhưng không bạn nào biết làm cô lại chỉ đạo thuê tất từ thiết kế đến dựng trại nhổ trại “Để thời gian cô trò mình chơi cho sướng!”. Là giáo viên chủ nhiệm nhưng vì cô bận nên không có thời gian nghe hết tâm sự của chúng em. Cô có biết là ở lớp mình một số thày cô đã công khai gợi ý cho chúng em học thêm đến các lớp để phát tờ rơi quảng cáo? Giờ trên lớp thì thầy cô ấy dạy qua loa nếu chúng em không học thêm thì khó lòng thi đạt điểm cao được. Ban đầu một số bạn không đăng kí những lớp phụ đạo tại nhà như thế nhưng rồi khổ suốt cả năm. Thầy cô không nói gì nặng đâu ạ nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt lạnh lùng nhận vài câu mát mẻ lỡ có lỗi thì bị chì chiết thế là đủ ức chế lắm rồi còn đâu tâm trí mà học? Ở lớp 10A6 bạn Tú gan lì nhất kiên quyết không theo lớp học thêm thì trong buổi học cuối kì I cô giáo chủ nhiệm đã đề nghị gặp riêng và không cần giấu giếm nữa: “Nếu em không theo được phong trào của lớp thì thôi gia đình nên cho em chuyển sang lớp khác!”. Bạn ấy ngồi khóc. Chúng em thương bạn lắm và bảo: Thôi cần gì đã thế thì chuyển đi! Nhưng rồi biết chuyển đi đâu hả cô? Lớp nào cũng thế thôi cùng một gầm trời này… rồi trường nào cũng vậy! Bạn Tú đành chấp nhận nộp tiền oan chỉ đến lớp ngồi cho cô điểm danh. Bạn không vào đầu thêm được chữ nào vì ở nhà đã có anh trai học ở trường chuyên dạy cho bạn rồi! Có thày cô còn “hướng dẫn” chúng em rằng: “Sau ba năm học dưới mái trường này các em như bầy chim đã đủ lông đủ cánh sắp bay xa chúng ta phải thể hiện niềm biết ơn với các thày cô biết ơn các bác bảo vệ lao công người phụ trách y tế học đường thày dạy quân sự cô dạy hướng nghiệp các thày cô trong Ban Giám hiệu…”. Thế là số tiền “biết ơn” đó tăng lên biết bao nhiêu lần để mua thêm mấy chục suất quà! Chưa kể lớp nào cũng phải có thêm một thứ gì đó “to to” nữa để “kỉ niệm” nhà trường. Các thày cô đi đâu cũng khoe: “Học sinh trường mình chu đáo hiếu nghĩa có trước có sau!”. Các cô chủ nhiệm thì mát mặt! Chỉ các bạn con nhà nghèo là phải cắn răng mà chịu đựng thôi cô ạ. Cô của em thì không phải là người tham em biết rõ như vậy. Nhưng dần dà em nhận thấy những phẩm chất tốt đẹp mà em đã từng cảm nhận ở cô cũng ngày một hao mòn. Em nhớ hồi đầu phát hiện thấy phong bì của phụ huynh khéo léo gài trong bó hoa cô đỏ mặt và tìm cách trả lại. Sau rồi tình trạng không thay đổi không thấy cô trả lại lần nào nữa. Đã có lúc em đau xót nghĩ đến đề văn mà cô đã ra cho lớp tập quán xấu ban đầu là khách qua đường sau nó ở chung nhà và trở thành chủ nhà khó tính. Cô còn kể về con Sói xin gửi một chân vào nhà Cừu sau đó thì gửi cả hai chân và nhảy luôn vào nhà ăn thịt lũ cừu bé bỏng. Cô có thấy là những bài học đó vô tình đã được “ứng dụng” vào cô rồi không? Em hết sức xin lỗi cô vì đã không giấu được suy nghĩ của mình. Nhưng cô hãy tin rằng trong trái tim bé nhỏ của em luôn có chỗ cho tình yêu thương thày cô. Thày cô cũng là con người cũng có gia đình cũng phải vất vả trong cuộc mưu sinh. Đa số thày cô là tốt không thiếu những người đã tận tụy làm việc hết mình vì sự tiến bộ của chúng em. Những lời chuyện trò tâm huyết những việc làm thấm đầy tình thương yêu và ý thức trách nhiệm mà nhiều thày cô dành cho chúng em làm sao chúng em có thể quên? Em xin khắc ghi tận đáy lòng những điều ân nghĩa. Dưới mái trường này rất nhiều thế hệ học trò chúng em đã lớn khôn và nhận về mình bao tình cảm tốt đẹp. Ngôi trường sẽ mãi phong kín trong em với những hoài niệm còn lặng im run rẩy. Trong đó có biết bao kỉ niệm đẹp của tuổi học trò hồn nhiên và vụng dại. Nhưng cũng còn một số điều chưa đẹp không chịu ngủ quên…như em đã kể lại trong thư…Lỗi là ở đâu? Không hẳn tại thày cô em lờ mờ cảm nhận như vậy. Nhưng cô ơi sản phẩm giáo dục của cô thày không thể chỉ là những đứa con ngoan ngoãn biết vâng lời. Cuộc sống đang phát triển từng ngày cuộc sống đang đòi hỏi chúng em phải trau dồi tri thức một cách nghiêm túc biết suy nghĩ độc lập và biết sáng tạo đặc biệt là biết tự ý thức về mình để sống tốt hơn sống có ích hơn. Em chưa một lần dám nói “hỗn” với cô vì em không muốn làm cô buồn. Nhưng nếu không vượt qua mặc cảm để viết bức thư này thì em lại vô cùng day dứt. Từ nơi xa xôi em nhớ cô nhớ nhà buồn đến khóc. Em thấy mình có lỗi thật nhiều. Nhưng dù cô có mắng mỏ hay không coi là “học trò cũ” đi nữa em vẫn mãi mong muốn được là đứa con bé bỏng của cô là công dân có trách nhiệm của nước Việt. Cô sẽ không bao giờ phải ân hận vì đã sinh ra em lần thứ hai. Và em mong một ngày nào đó về thăm trường em sẽ được cô trìu mến nắm tay và bảo với em rằng: “Cô hiểu em. Cô chia sẻ với em. Cô sẽ cố gắng để những điều làm em phải dằn vặt sẽ không còn tồn tại trên đời này nữa!”.

Mãi là trò nhỏ của thầy cô.

Phạm Thị Mẫn

 

 

 

Xem tiếp...

Biên Tập

Đăng bởi Trần Ngọc Tuấn

Biên tập

Sự thật cũng như tình yêu

Làm sao anh biên tập được

Mối tình thuở trước

Vị đắng giữ nguyên không thể trộn thêm đường

 

Vết thương tình rồi sẽ mọc da non

Lời em nói cho tim anh vết sẹo

Nụ hôn ấy anh không biên tập nổi

Ngực em ngọt ngào anh giữ nguyên trang

 

Anh ân xá nỗi buồn theo gió lang thang

Không viết lại giũa mài như câu chữ

Hãy cứ cho nỗi buồn khoả thân đầy ứ

Trong cái nhìn không biên tập khắt khe

 

Tiếng ve tỏ tình với mùa hè

Em bật khóc khi nhìn hoa phượng rụng

Hãy giữ nguyên em ơi! Một Hà Nội cũ

Đừng bao giờ biên tập lại tuổi thơ.

Trần Ngọc Tuấn

 

Xem tiếp...

Tình Mẹ

Đăng bởi Trần Ngọc Tuấn

Túi Gạo Của Mẹ

(Khuyết danh)

Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này nhưng dường như nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng người cha vắn số. Người mẹ góa bụa ở vậy chị quyết không đi bước nữa.Chị biết bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình.Chị cặm cụi chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị.Ngày qua ngày năm nối năm những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên ngoan ngoãn học hành giỏi giang nước mắt bỗng lăn trên gò má chị. Học hết cấp hai cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oàn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh.Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đình giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông.Cậu bé vốn hiểu chuyện thương mẹ vất vả cậu xin nghỉ học: - Mẹ này con nghỉ học thôi ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học tiền đâu mà đóng học phí tiền sinh hoạt phí lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa nhà mình biết lấy đâu ra. - Có thế nào con cũng không được bỏ học.Con là niềm tự hào của mẹ.Chỉ cần con chăm chỉ học hành còn những việc khác con không phải bận tâm. Hai mẹ con tranh luận rất lâu cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ. Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở…
Nghe mẹ cậu khăn gói vào trường nhập học. Lòng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu nhìn bóng con trai khuất dần…Ít lâu sau có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào. Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị nói: -Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra. Chị cẩn thận tháo túi. Liếc qua túi gạo hàng lông mày của thầy khẽ cau lại giọng lạnh băng: -Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn. Đấy chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ cả cám gạo nữa đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi gạo thế này chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu. - Nhận vào. Thầy nói không ngẩng đầu lên đánh dấu vào bảng tên của học sinh. Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:-Tôi có 5 đồng thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy? -Thôi chị cầm lấy để đi đường uống nước. Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay khổ sở mặt đỏ ửng lên chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.


~*~

Đầu tháng sau chị lại đến nộp gạo cho con trai.Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh Lang ác cảm:

- Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì chúng tôi cũng nhận nhưng làm ơn phân loại ra đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem với loại gạo hổ lốn thế này liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao? - Thầy thông cảm.Thầy nhận cho ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.- Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào ! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị. Người mẹ im bặt mặt chị trở nên trắng bệch nhợt nhạt.Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp bước cao ra về.Dáng chị liêu xiêu đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.

~*~

Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến.Vẫn dáng đi xiêu vẹo mồ hôi mướt mải trên trán ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị. Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này nét giận dữ in hằn trên mặt thầy.Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ: - Tôi đã nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận! Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất.Dường như bao nỗi ấm ức đau khổ va bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ chị khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì lực bất tòng tâm. Thầy Hùng kinh ngạc không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế. Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại - Thưa với thầy gạo này là do tôi... Tôi đi ăn xin gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu gì thầy chân cẳng tôi thế này tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con cha cháu mất sớm... Thầy thương tình thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo con tôi thất học mất!  Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế. Trời còn tờ mờ khi xóm làng còn chưa thức giấc chị lặng lẽ chống gậy lê mình rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng ngõ hẻm xóm khác xin gạo. Đi mãi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết. Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ : - Chị đứng lên đi người mẹ trẻ! Chị làm tôi thực sự bất ngờ.Tôi đã có lời không phải với chị. Thôi thế này tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này để trường có chế độ học bổng hổ trợ cho học sinh vượt khó. Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn: - Xin thầy.Tôi có thể lo cho cháu dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi mong thầy giữ kín giùm cho. Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc liêu xiêu ra về. Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này.Ngoài ra học lực của cậu rất khá đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường. Cuối cấp cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của thủ đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú khi tên cậu được xướng lên đầu tiên mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất mỉm cười sung sướng. Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy có ba bao tải dứa sù sì được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng nơi mọi người có thể dể dàng nhìn thấy nhất. Ai cũng thắc mắc không hiểu bên trong ấy chứa thứ gì. Trong mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài. Cả trường lặng đi vì xúc động.Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về. Thầy nói:- Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ yêu con hết mực.Những hạt gạo đáng quý này tiền vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu. Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất quê mùa đang được thầy Hùng dìu tùng bước khó nhọc bước lên sân khấu. Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu. - Chúng tôi biết kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý. Thế nhưng chúng tôi cũng mạn phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô cùng. Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống về tình người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha người mẹ đã cống hiến hy sinh cả đời mình vì tương lai con em…Giọng thầy hiệu trưởng đều đều ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả mắt cậu nhòe nước. Mẹ cậu đứng đó gầy gò khắc khổ mái tóc đã sớm điểm bạc mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu mến. Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình. Với chị đơn giản tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy. Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng: - Mẹ ơi ! Mẹ của con…

 

Xem tiếp...

Tự Do Bao Chí

Đăng bởi Trần Ngọc Tuấn

3 tháng 5 – 2011 – Ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới

Mò mẫm làng báo chí

 Nhân ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới – tôi lục tìm trong kho lưu trữ những bài viết về đề tài này.

 Xin giới thiệu tới các bạn một bài viết cũ nhưng vẫn còn rất mới.

 TNT

 “… Nếu bắt tôi phải quyết định chọn giữa một chính phủ không có báo chí hay báo chí mà không có chính phủ thì tôi sẽ không do dự lấy một phút khi quyết định lựa chọn điều thứ hai ” tổng thống đời thứ ba của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ Thomas Jefferson đề cao vai trò truyền thông bằng một kiểu ví von rất “Mẽo” như vậy cách đây 220 năm. Và 50 năm sau đó một tờ báo đã dám miệt thị tổng thống rằng “… ngôn ngữ của Jackson là thứ ngôn ngữ của kẻ chuyên chế… Tham vọng là tội ác của ông và ông sẽ bị trừng phạt vì nó… sớm muộn ông sẽ phải trả lại những gì ông đã kiếm chác được…”  Vào thời đó ở xứ Đại Việt – Việt Nam những khái niệm “chính phủ” “báo chí” chưa hề xuất hiện. Cho đến hôm nay cách nhìn báo chí của nước Mỹ vẫn không thay đổi nhiều. Nhưng ở Việt Nam kể từ tờ Gia Ðịnh báo ra đời cách đây ngót gần thế kỷ rưỡi đã có những biến đổi kỳ diệu dù mới thiên về hình thức. Duy có điều ở Việt Nam hiện nay báo chí và chính phủ tuy hai mà một. Nhưng không thể vì không có báo chí tư nhân mà có thể để làng báo bao năm nay tiếp tục mang cái vẻ “bình chân như vại” nửa như những cơ quan công quyền nửa giống mậu dịch bán hàng thời bao cấp. Theo lời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng việc “không

 Ðiều này có nghĩa ta cũng cần dự liệu sớm thời điểm khi “điều kiện” cho phép để khỏi lâm vào cảnh “nước đến chân mới nhảy”. Trên cả nước có khoảng 600 tờ báo tạp chí 60 đài phát thanh truyền hình cùng 12000 nhà báo. Ngoài ra còn có sự xuất hiện của một số báo điện tử báo ảnh nhiều kênh truyền hình cùng những sô giải trí clip quảng cáo. Mặc dù chuyện tham nhũng tội phạm oan trái của người dân… được đưa thoải mái hơn nhưng những yêu cầu đổi mới căn bản về chất dường như vẫn chập chờn lúc tiến lúc lùi. Báo chí nói tới những trì trệ tiêu cực của mọi ngành địa phương nhưng có mấy khi làng báo tự kiểm tự nói về mình? Trong bài viết ngắn này tôi thử mày mò thâm nhập để khơi gợi chút gì hòng giúp những người đang nắm cái vũ khí được mệnh danh là “quyền lực thứ tư” này có ít phút nhìn lại mình.

1. Mạnh

  • Ðóng vai trò rất quan trọng trong phòng chống tiêu cực tham nhũng. Thậm chí trong mắt người dân báo chí dường như chiếm vị trí chính yếu trên mặt trận này.
  • Quần chúng đặt tin tưởng vào báo chí hơn những năm trước rất nhiều trong việc bảo vệ quyền lợi cho họ.
  • Thông tin nhanh chóng đa dạng. Nhờ tốc độ phát triển của công nghệ tin học đặc biệt là internet mà việc tiếp nhận trao đổi phản hồi giữa các báo với bên ngoài và với độc giả vô cùng thuận lợi.
  • Nhờ nền kinh tế thị trường phát triển tận dụng được quảng cáo để tăng nguồn thu và nhờ vậy tạo được diện mạo sống động hơn (đặc biệt phía Nam).
  • Phát triển khá nhanh về giải trí (chủ yếu ở báo hình).
  • Chính phủ đã phải dựa vào báo chí rất nhiều để nắm bắt những hiện tượng “không ổn” ở các ngành địa phương trong những văn bản pháp luật.

2. Yếu

  • Luật Báo chí  :
    • Vẫn còn coi nhẹ tiếng nói của nhân dân. Ví dụ trong Điều 1 câu “là diễn đàn của nhân dân” được đặt cuối cùng sau “cơ quan ngôn luận của các tổ chức… cơ quan…”; Điều 6: “… làm diễn đàn thực hiện quyền tự do ngôn luận của nhân dân” cũng được đặt sau thứ yếu so với nhiều nhiệm vụ quyền hạn khác.
    • Chưa có biện pháp chế tài cụ thể về nhiều hành vi vi phạm từ quyền tự do báo chí của công dân… cho đến việc bảo vệ nhà báo. Ví dụ trong Điều 5 khoản 2 có ghi rõ: “Đăng phát sóng tác phẩm ý kiến của công dân; trong trường hợp không đăng phát sóng phải trả lời và nói rõ lý do”. Nhưng trên thực tế thì điều khoản này thường bị vi phạm.
    • Nhiệm vụ quyền hạn mới chỉ là “thông tin” “tuyên truyền” “phản ánh” “phát hiện” chứ không thấy có “phản biện”. Ðặc biệt với những vấn đề như “đường lối chủ trương chính sách pháp luật” thì chỉ là “tuyên truyền phổ biến” trong khi lẽ ra phản biện phải là một thế mạnh của báo chí đáp ứng nhu cầu vô cùng quan trọng cho xã hội đang trong bước chập chững thay đổi mô hình kinh tế hội nhập với thế giới. Trong Luật sửa đổi 1999 có bổ sung thì cũng vẫn rất “yếu”. Theo luật này báo chí chỉ nhằm “góp phần xây dựng và bảo vệ” chứ không có truyền đạt đòi hỏi (mệnh lệnh thông qua Quốc hội trưng cầu dân ý) của nhân dân nhân sĩ trí thức dư luận quốc tế để sửa đổi hoàn thiện huỷ bỏ. Hơn nữa trong phần sửa đổi về nhiệm vụ quyền hạn trong luật 1999 sau câu “Thông tin trung thực về tình hình trong nước và thế giới” lại có thêm đoạn “phù hợp với lợi ích của đất nước và nhân dân”. Vì “phù hợp với lợi ích” ở đây là bất định tính dễ bị diễn giải tuỳ tiện để kết án việc “thông tin trung thực” phần sửa đổi khó hiểu này đã “bó” người làm báo nhất là trong nhiệm vụ chống tiêu cực đang vô cùng quan trọng mà nguy nan hiện nay.

 

Ngoài ra còn rất nhiều chi tiết (quá chung chung mơ hồ bất hợp lý) đáng nói cần sửa một cách căn bản thậm chí cần có một luật Báo chí hoàn toàn mới nhưng trong phạm vi một bài báo không thể nêu hết.

  • Xuất phát từ việc ngay những văn bản pháp luật còn coi nhẹ vai trò quần chúng trong mối tương tác với báo chí vai trò thẩm định phản biện của giới trí thức học giả với đường lối chính sách nên trên thực tế nhiệm vụ minh hoạ tuyên truyền… “từ trên xuống” của nhà nước vẫn được đặt nặng và coi nhẹ việc phản ánh nhiều chiều của dân chúng “từ dưới lên” (không khác mấy cái thời “đêm trước đổi mới”) trong khi lẽ ra việc sau phải quan trọng hơn. Ðiều này thực chất trái với chủ trương đường lối “lấy dân làm gốc” của đảng. Hậu quả thấy rõ là xa rời dân không đặt quyền lợi của dân lên trên hết sai lầm trong đường lối chủ chương chính sách pháp luật v.v…
  • Cơ chế:
    • Cơ quan quản lý nhiều tầng nấc chồng chéo thiếu kiến thức kinh nghiệm chuyên ngành mà luật lại chưa hoàn thiện nên dễ nảy sinh những cản trở. Chẳng hạn do phải lệ thuộc nhiều vào cơ quan chủ quản đặc biệt về tổ chức và chuyên môn nên dễ bị ảnh hưởng tới tính khách quan và gặp khó khăn trong phát triển. Hơn nữa báo chí hay phải làm công cụ tô hồng danh tiếng bao che sai trái yếu kém cho ngành địa phương thậm chí cả cá nhân lãnh đạo.
    • Địa vị độc quyền thông tin làm nảy sinh thói ù lì chủ quan không đổi mới cải cách hành chính mạnh mẽ.
    • Còn bị nhiều hạn chế không đáng có về quảng cáo kinh doanh thu chi tài chính mức lương nhuận bút công tác phí vừa thấp lại cứng nhắc không khuyến khích được năng lực nỗ lực cá nhân cũng như chất lượng tin bài. Ðiều này dễ khiến nảy sinh những tiêu cực ngay trong đội ngũ nhà báo. Ðã thế lại thêm những tốn kém dàn trải vì mỗi ngành địa phương đều phải có báo riêng (được bao cấp và vì vậy hiệu quả rất thấp). Sắp tới báo chí sẽ còn phải đối mặt với rất nhiều thách thức như chi phí bản quyền áp lực giá cả cạnh tranh cắt giảm biên chế ngân sách người đọc có nhiều chọn lựa và đòi hỏi cao hơn v.v… trong khi ta hoàn toàn chưa có một chiến lược cho mô hình tổ chức hoạt động thích ứng với một nền kinh tế thị trường ngoài dự định to tát mà “rỗng” là thành lập những “tập đoàn báo chí”.

Tóm lại hầu như báo chí vẫn đang phải tự “bơi” trong hoàn cảnh ngày càng khắc nghiệt.

  • Phong cách:
    • Đa số báo vẫn theo lối mòn cũ kỹ hoặc nặng tính tuyên truyền áp đặt xơ cứng khô khan hoặc hàn lâm mà ít quan tâm tới tính hiện đại tính thẩm mỹ từ hình thức (logo slogan dàn trang phối màu ảnh quảng cáo hình ảnh truyền hình…) cho tới cách đưa tin bình luận bằng lối văn mô phạm sáo rỗng khoa trương ồn ào thậm chí uốn éo giả dối (việc phóng sự phỏng vấn bị sắp đặt dàn cảnh đẹp mắt mà cứng nhắc học thuộc trước câu trả lời… rất phổ biến) thiếu hẳn chất nhẹ nhàng mộc mạc bình dân hài hước nhưng tinh tế để gần với đại đa số quần chúng độc giả trong khi thị hiếu đọc nhu cầu giải trí kiến thức tổng quát của họ đã có những thay đổi ghê gớm chỉ trong khoảng mươi năm qua điển hình là đọc nghe xem trực tuyến.
    • Bị nhiều vấn đề được coi là “nhạy cảm” “vùng cấm” “huý kỵ” chi phối (liệu đây có phải là “tàn dư phong kiến”?) tạo áp lực vô hình nằm ngoài quy định của luật pháp mà không dám mạnh dạn thay đổi (ví dụ chuyện đưa tin các vị lãnh đạo phải nhiều phải là trang nhất đầu giờ thời sự).
  • Ý thức “tự kiểm duyệt” vẫn đè nặng tầng tầng lớp lớp từ khâu viết tới khâu biên tập và duyệt. Người viết luôn phải rón rén “nhìn trước ngó sau” nặn bóp câu chữ rào đón ý tưởng vừa làm vừa sợ. Món ăn tinh thần tới người đọc do đó chẳng còn thơm ngon hương vị tự nhiên nữa. Điều này một phần do “quán tính” phần vì những lối suy diễn văn bản luật không thống nhất tuỳ tiện và lối quản lý chồng chéo không rõ ràng. Kết quả là chất lượng bài vở điều kiện vận hành tờ báo kể cả cảm hứng sáng tạo v.v… đều bị ảnh hưởng.
  • Chưa tận dụng ưu thế của công nghệ hiện đại và lối làm việc khoa học: từ việc thiết kế dàn trang chế bản biên tập thu thanh dựng hình thu thập thông tin lưu trữ truy xuất dữ liệu đến cách vận hành quan hệ nội bộ bên ngoài… Vì vậy việc tổ chức hình thức nội dung tin bài của nhiều báo đài còn rất nghèo nàn thô mộc ngô nghê luộm thuộm tạm bợ chắp vá chưa thay đổi mấy so với hàng chục năm trước.
  • Ít chịu học hỏi quốc tế. Nếu so sánh một tờ báo một kênh truyền hình của ta với nước ngoài là quá rõ. Trong khi đó ta chỉ cần “bắt chước” họ qua kênh truyền hình mạng internet là cũng được khá nhiều chưa nói đến việc bỏ tiền sang tận nơi học. Đơn cử: chỉ xem những Talk Show trên CCTV9 của Trung Quốc cũng đủ thấy “thèm” chưa kể đến “Larry King Live” trên CNN.
  • Vai trò của hội ngành nghề rất mờ nhạt:
    • Chưa hề thấy một vụ nào do hội đứng ra bênh vực hay giúp khởi kiện để bảo vệ những nhà báo toà báo bị cản trở tác nghiệp.
    • Báo của hội yếu cả về lượng lẫn chất. Trong khi đó trên mạng lại có hẳn một trang báo vô vụ lợi của cá nhân chuyên trao đổi về nghề báo. Thiết nghĩ đây là điều hội cần tự vấn.
    • Hội chỉ vừa như thứ “trang sức” vừa là sân sau “bãi hạ cánh” của các cơ quan quản lý.

Khi được hỏi về những thách thức trước thực tế là những trang báo điện tử ở nước ngoài nhiều lợi thế hơn hẳn trong nước nhưng lại có những thông tin không có lợi thậm chí chống lại nhà nước Việt Nam đang ngày càng phát triển trong khi đó quản lý chặt thông tin trên báo trong nước thì dễ nhưng trên trang web ở nước ngoài thì không thể nên rõ ràng là biện pháp quản thông tin đang trở nên ít tác dụng thứ trưởng bộ Văn hoá – Thông tin Đỗ Quý Doãn nói: “… điều quan trọng nhất chính là chúng ta giáo dục ý thức và thẩm mỹ của con người. Để chính mỗi con người có thể lựa chọn đúng nhất việc làm của họ.” Ông còn nói “Ta không thể ngăn chặn mà ta phải đưa ra quan điểm của ta có tính thuyết phục cao…” Rồi ông gợi ý “… phương thức cung cấp thông tin của nhiều trang web tờ báo hay những hãng thông tấn nước ngoài là rất giỏi… Chính vì thế mà chúng ta chủ trương cải tiến cách đưa tin giảm bớt những thông tin lễ tân”. [5] Ðây là một cách nhìn nhận khá khoáng đạt mạnh dạn ít nhiều góp phần khích lệ các nhà báo cũng là lời tự nhắc nhở nhau của những nhà quản lý cần tránh sử dụng biện pháp cứng nhắc dễ thành phản tác dụng hạn chế vai trò của truyền thông. Nhưng đã 3 năm trôi qua có vẻ như những ý kiến cởi mở đó vẫn chưa được thể hiện mấy trên thực tế. Chúng ta cần những đồng thuận cao hơn rộng rãi hơn nữa.

Nguyễn Hữu Vinh

(Nguồn 2007 talawas)

 

Xem tiếp...

Thư Giãn Cuối Tuần

Đăng bởi Trần Ngọc Tuấn

Thư giãn chủ nhật

 

  “Kế hoạch xoá bỏ chế độ đa đảng ở Mỹ”

  

 Lẩm Cẩm Lão Gia (nguồn bauxitevn)

 

 Sau chuỗi sự cố liên quan đến an toàn hàng không bởi nhân viên kiểm soát không lưu ngủ gật đã khiến người đứng đầu cơ quan không lưu của nước Mỹ phải từ chức (1) – Ông Hank Krakowski hôm qua đã đệ đơn từ chức sau vụ các nhân viên của ông liên tục mắc lỗi ngủ gật khi đang làm nhiệm vụ.

Để tránh những sự cố “ngủ gật” chết người này trong tương lai người đứng đầu cơ quan quản trị hàng không của Mỹ (FAA) ông Babbitt đã “cam kết sẽ có một cuộc rà soát từ gốc đến ngọn đối với hệ thống kiểm soát không lưu tại Mỹ. Đồng thời FAA sẽ bố trí thêm một nhân viên kiểm soát trong các ca trực đêm tại 27 trạm kiểm soát trên toàn nước Mỹ”.

Thế nhưng cũng theo bản tin trên thì “những người làm công việc kiểm soát không lưu tại Mỹ chia sẻ rằng họ có những khó khăn đặc thù. Lịch làm việc dày đặc và việc phải ngồi trong một căn phòng tối vào ban đêm để chờ liên lạc với các phi công khiến việc ngủ gật là rất dễ xảy ra”.

Ngoài những lý do đầy khách quan trên đây những người làm công việc kiểm soát không lưu còn có một lý do chính đáng để biện minh cho việc “ngủ gật” của mình. Vâng. Đó là “từ chức hết thì lấy người đâu làm việc”. Nước Mỹ có hơn 300 triệu dân cũng như có một nguồn nhân lực được đào tạo bài bản tương đối dồi dào trong nhiều lãnh vực nhưng những người đã qua khóa học đào tạo “cán bộ mặt dày” và “tinh thần yêu ghế” thì rất ít.

Có lẽ nhiều người Việt Nam chúng ta sẽ ngạc nhiên khi đọc bản tin người đứng đầu cơ quan Kiểm soát không lưu của Mỹ từ chức. Đơn giản những chuyện nhỏ nhặt như vậy có đáng để người đứng đầu cơ quan này từ chức hay không? Rõ ràng là nhân viên của Hank Krakowski “ngủ gục” chứ nào phải ông Hank Krakowski ngủ gục đâu! Với lại những vụ “ngủ gục” này cũng đâu đã dẫn đến những tai nạn chết người.

Thế mới biết những người làm việc trong bộ máy chính quyền ở các nước văn minh dân chủ thường hay mang bệnh sĩ diện hão! Từ những việc nhỏ như con thỏ cũng có thể dẫn đến ông quan đầu ngành phải từ chức. Thế nhưng chuyện ông Hank Krakowski từ chức chưa sốc bằng kế hoạch xóa bỏ chế độ đa đảng ở Mỹ. Số là Nhà Trắng và Quốc hội đã không thể đồng thuận với nhau trong vấn đề ngân sách của quốc gia trong tài khóa 2011-2012.

Các nhà đàm phán sẽ làm việc suốt đêm nay để có được câu trả lời vào sáng mai (9/4) là có hay không việc đóng cửa Chính phủ Mỹ. Quyết định đóng cửa Chính phủ sẽ giáng một đòn đau vào nền kinh tế Mỹ đang phục hồi sau khủng hoảng. Tổng thống Mỹ Obama đã có cuộc làm việc kéo dài một giờ với lãnh đạo Đảng Dân chủ Harry Reid và nhân vật số một của Đảng Cộng hòa trong Hạ viện ông John Boehner tại Nhà Trắng (2).

Rất may là cuối cùng Chính phủ Mỹ thoát khỏi nguy cơ tê liệt. Chủ tịch Hạ viện John Boehner cho biết ngân sách hoạt động của Chính phủ Mỹ cuối cùng đã được thông qua vào phút chót trước khi thời hạn cho phép kết thúc vào đêm 8/4 (3).

 

 

Ông Boehner thuộc Đảng Cộng hòa bày tỏ sự vui mừng khi hai đảng Dân chủ và Cộng hòa đạt được sự nhất trí cắt giảm các khoản chi và tiếp tục duy trì hoạt động của Chính phủ. "Đây là một cuộc thảo luận và cũng là một cuộc chiến lâu dài. Chúng tôi đã chiến đấu để Chính phủ Mỹ tránh khỏi nguy cơ bị tê liệt" ông nói.

Thực ra chuyện Quốc hội và Nhà Trắng có những bất đồng trong vấn đề ngân sách của quốc gia có thể dẫn đến tê liệt mọi hoạt động của Chính phủ không phải là chưa từng xảy ra. Thời các Tổng thống Regean Clinton đã từng xảy ra những trường hợp tương tự. Để giải quyết vấn đề này một cách triệt để và đồng bộ lãnh đạo hai đảng Cộng hòa và Dân chủ đã đưa ra những kế sách khác nhau. Nhưng tất cả đều có cùng chung một mục đích. Đó là “xóa sổ chế độ đa đảng hiện nay”. Thông tín viên của Thông tấn xã Cò Mồi chúng tôi có lời tường trình sau đây từ nước Mỹ. Mời quý độc giả theo dõi.

Washington DC. Thông tín viên Cò Nhà Đất. Kế hoạch cắt giảm ngân sách của Hạ viện do Đảng Cộng hòa chiếm đa số đưa ra đã khiến nhiều chương trình cải cách của Tổng thống Obamá bị tê liệt. Vì thế cần có biện pháp hữu hiệu để tìm cách ngăn chặn những kết quả tiêu cực từ việc cắt giảm ngân sách do phe đối lập đưa ra trong tương lai. Chúng tôi đã có cuộc phỏng vấn ngắn dành cho người đứng đầu Nhà Trắng.

TTV Cò Nhà Đất. Thưa Ngài Tổng thống với một tinh thần làm việc không mệt mỏi tích cực quyết liệt đồng thuận cuối cùng Nhà Trắng và lãnh đạo Đảng Cộng hòa ở Hạ viện đã tìm được sự đồng thuận trong vấn đề ngân sách. Thế nhưng sự đồng thuận lần này chỉ là phần ngọn của sự việc mà thôi. Ngài có kế sách gì để có thể giải quyết vấn đề này một cách triệt để hay không? Để nhiệm kỳ tới (nếu Ngài thắng cử) Ngài không phải tốn nhiều thời gian cho những việc vô bổ này?

TT Obamá: Thưa cô Cò Nhà Đất. Đảng ta (Đảng Dân chủ) đã có kế hoạch rõ ràng để giải quyết chuyện này một cách triệt để. Đó là chúng tôi sẽ vận động đưa ra một đạo luật trong đó chúng tôi chỉ cho phép người ngoài đảng (xin hiểu là Dân chủ) trúng cử vào Quốc hội dao động từ 15% đến 20% mà thôi. Như thế đảng ta (Đảng Dân chủ) sẽ chiếm đa số tại Quốc hội Lưỡng viện. Và như vậy quyết định chung cuộc sẽ thuộc về đảng ta (Đảng Dân chủ). Số đại biểu 15% đến 20% kia sẽ là những đóa hoa trang trí cho cái được gọi là hoạt động “dân chủ nghị trường tại Quốc hội” để dư luận và báo chí không thể buông lời gièm pha dị nghị. Ngoài ra đảng ta (Đảng Dân chủ) còn có kế hoạch kết nạp các thành phần “ưu tú” trong số 15% đại biểu kia vào đảng ta. Lúc đó đảng ta (Đảng Dân chủ) sẽ chiếm hơn 90% số ghế tại Quốc hội Lưỡng viện thì lo gì không thông qua được những kế hoạch vĩ đại của đảng ta (Đảng Dân chủ)!

Tuy nhiên kế hoạch vĩ đại của chúng tôi không thể thành hiện thực nếu như chúng tôi không có được sự “đồng thuận” của người dân. Vì thế chúng tôi đã có kế hoạch sẽ thành lập một Ban tuyên giáo trung ương để tuyên truyền và định hướng người dân nhằm tạo sự đồng thuận trong xã hội. Chúng tôi sẽ dùng kế hoạch “nước chảy đá mòn”. Nói một lần người dân chưa tin những kế hoạch hoang tưởng của chúng tôi thì chúng tôi sẽ nói 10 lần 100 lần hay 1.000 lần. Chúng tôi sẽ xây dựng hệ thống loa phường khắp nước Mỹ để ngày đêm đưa quan điểm của đảng ta đến với quần chúng. Thêm vào đó chúng tôi sẽ đưa ra những Nghị quyết để quán triệt tư tưởng của đảng viên đảng ta và quần chúng nhân dân. Chúng tôi sẽ từ từ giải tán những cái được gọi là “think tank” của bọn trí thức. Bọn trí thức mà chỉ quen chọc gậy bánh xe Chính phủ chuyên vạch ra những sai lầm của Chính phủ thì cần phải thẳng tay dẹp bỏ. Chúng tôi sẽ ra đạo luật cấm khiếu kiện tập thể hay phản biện tập thể. Mặt khác chúng tôi cũng triệt để áp dụng chính sách “cây gậy và củ cà-rốt”. Bọn trí thức “ngoan ngoãn” thì được thưởng “cà-rốt” còn bọn cứng đầu thì ăn “gậy”. Tóm lại với sự tin tưởng hết mình động cơ trong sáng vì Đảng ta vì Tổ quốc và Nhân dân phục vụ cùng với sự kiên định và sự trung thành tuyệt đối vào lập trường của Đảng ta để đưa nước Mỹ đi lên chủ nghĩa tư bản chúng tôi những người đầy tớ trung thành với nhân dân sẽ thành công.

TTV Cò Nhà Đất. Xin cảm ơn Ngài Tổng thống Obamá. Kính chúc ngài TT sức khỏe.

Trong khi đó Đảng Cộng hòa cũng có kế sách của mình. Đồng nghiệp của chúng tôi Thông tín viên Cò Bệnh Viện tường trình từ Dallas Texas.

Dallas Texas: TTV Cò Bệnh Viện. Thưa Ngài cựu Tổng thống Gọt-Bút để tránh phiền phức sau này cho những người thuộc Đảng Cộng hòa trên cương vị Tổng thống trong tương lai trong vấn đề ngân sách Ngài có kế sách gì không ạ?

Cựu TT Gọt-Bút. Thưa cô Cò Bệnh Viện. Có lẽ cô đã biết cuộc khởi nghĩa chống bọn thực dân Anh là do Ngài Washington của Đảng ta (hiểu là Đảng Cộng hòa) làm lãnh đạo. Lúc đó đâu có đảng phái nào khác tham gia công cuộc khởi nghĩa vĩ đại này. Bởi thế những người thuộc Đảng Cộng hòa chúng tôi nghĩ rằng nước Mỹ không cần “đa đảng”. Có thể nói cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Anh là cuộc kháng chiến khó khăn gian khổ nhất của nước Mỹ. Chỉ có chúng tôi (Đảng Cộng hòa) đổ máu trong cuộc kháng chiến thần thánh gian khổ này và chúng tôi (Đảng Cộng hòa) nghĩ rằng chúng tôi “không có nhu cầu đa đảng” đấy là một điều hết sức chính đáng và chính nghĩa vô cùng. Chúng tôi đang vận động để đưa một đạo luật mà chỉ có đảng ta (Đảng Cộng hòa) là đảng duy nhất hợp pháp hoạt động ở nước Mỹ mà thôi…

Nói tới đây Ngài cựu TT Gọt-Bút ra dấu im lặng và đi một vòng quanh nhà. Chừng một phút sau Ngài cựu TT Gọt-Bút trở lại và chúng tôi tiếp tục cuộc phỏng vấn. Ngài cựu lại lên tiếng:

- Nhưng để gạt bỏ những đảng phái khác ra khỏi cuộc chơi chính trị thì cũng không dễ dàng gì. Trừ phi Hiến pháp được sửa đổi. Bởi thế việc sửa đổi Hiến pháp là hết sức cần thiết đối với chúng tôi. Thế nhưng việc sửa đổi Hiến pháp cũng rất nhiêu khê bởi việc sửa đổi Hiến pháp này có thể vi phạm vào điều luật “phỉ báng chính quyền Nhân dân cũng như phỉ báng lãnh đạo của nước Mỹ”. Chúng tôi cũng phải xem xét và cân nhắc kỹ lưỡng việc thay đổi Hiến pháp này có “xuyên tạc đường lối xuyên tạc chính sách của Đảng bạn (Đảng Dân chủ) hay không”. Điều đáng mừng là chúng tôi nhận được hỗ trợ từ Chính phủ Cubata. Đồng chí Rauls lãnh đạo tối cao của Chính phủ Cubata đã đồng ý gởi những chuyên gia chuyên viên am tường về Hiến pháp của Nhà nước Cubata (hay còn gọi là Hiến pháp độc đảng) để giúp đỡ chúng tôi trong chuyện này!

Ngoài việc thay đổi Hiến pháp chúng tôi cũng còn một trở ngại lớn. Đó là trở ngại “Tư pháp”. Như cô đã biết Tối cao Pháp viện của chúng tôi sẽ là tiếng nói cuối cùng trong mọi phân xử nơi Pháp đình. Vì thế bọn đối lập (Đảng Dân chủ) sẽ khiếu kiện lên Tối cao Pháp viện sau khi chúng tôi thành công sửa đổi Hiến pháp. Để chắc ăn chúng tôi sẽ cho 9 vị Chánh án của Tối cáo Pháp viện vào làm Đại biểu Quốc hội.

Ngoài ra chúng tôi sẽ cho phép những người làm trong bộ máy chính quyền như Thị trưởng Tướng lãnh Quan tòa…. ứng cử vào Quốc hội tuốt. Như thế họ sẽ không còn là “đại diện của Cử tri” hoặc nếu có thì cũng chỉ là “hình thức” mà thôi. Lúc đó những chính sách mà Nhà Trắng đưa ra sẽ được thông qua một cách dễ dàng và triệt để. Không chừng lúc đó chúng tôi sẽ qua mặt các quốc gia cộng sản như Bắc Hàn Cubata… với sự đồng thuận 101% chứ không phải là 99% như cô vẫn thường thấy trong các quốc gia cộng sản đâu nhé. Nước Mỹ chúng tôi là một quốc gia hùng mạnh thì đương nhiên sự đồng thuận của dân chúng của Quốc hội cũng nên hơn hẳn những xứ khác…

TTV Cò Bệnh Viện: Thưa Ngài lúc nãy Ngài dừng lại và đi vòng quanh nhà để làm gì ạ?

Cựu TT Gọt-Bút: À à. Tôi đi quanh nhà để xem có cái “BCS” nào hay không đó mà. Như cô Cò Bệnh Viện đã biết cái tội “xếch-sua-ha-rash-mèn” ở Mỹ nặng lắm. Đi tù mọt gông chứ không phải là 7 năm tù ở và 3 năm quản chế đâu…

TTV Cò Bệnh Viện: Xin cảm ơn Ngài cựu TT đã dành cho TTX Cò Mồi chúng tôi cuộc phỏng vấn này. Chúc Ngài sức khỏe. Chúa ban phước lành cho Ngài.

“Trung Thực–Chính Xác–Kịp Thời” là tôn chỉ của TTX Cò Mồi chúng tôi. Vì vậy chúng tôi chỉ đưa tin mà không dám đưa lời bình luận về những chuyện này!

(1) http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2011/04/giam-doc-khong-luu-my-tu-chuc-vi-nhan-vien-ngu-gat/

(2) http://vtv.vn/Article/Get/Cac-Nghi-si-My-chua-dat-duoc-thoa-thuan-01fb6849a9.html

(3) http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2011/04/chinh-phu-my-thoat-khoi-nguy-co-te-liet/

 

Xem tiếp...

Ước Mơ...

Đăng bởi Trần Ngọc Tuấn

Ước mơ viển vông của tư duy tù hãm

 “Mai mẹ mua thịt về cho các con ăn “ lời hứa của mẹ vào cái ngày này cách đây 36 năm vẫn còn im đậm trong trí nhớ của tôi. Buổi chiều ngày 30.4.1975 ấy tiếng đài phát thanh sang sảng hân hoan vọng qua từ những nhà hàng xóm báo tin Sài Gòn đã được giải phóng cả nước đã được thống nhất làm cho cả đứa trẻ là tôi cũng rạo rực. Đổi đời rồi hết khổ rồi! Mẹ tin thế và hứa ngày mai sẽ đi chợ mua thịt về cho các con. Và mẹ đã giữ đúng lời hứa. Anh em tôi đã được bữa ăn có thịt sau bao ngày thèm khát.

 

 Với niềm tin sắt đá người ta từng tin rằng chỉ một vài năm sau khi Mỹ cút nguỵ nhào giải phóng miền Nam thống nhất đất nước đời sống của nhân dân nước Việt sẽ ngang bằng với thiên đường Liên Xô. Tôi cũng tin và ước ao mình sớm được như thế.

Nhưng ai đâu ngờ gia cảnh khó khăn trong ngôi nhà nhỏ với mẹ goá con côi của mấy mẹ con tôi từ đấy mới là những chuỗi ngày thực sự lầm than. Đồng lương công nhân còm cõi của mẹ không đủ nuôi anh em tôi ở cái độ đang tuổi ăn tuổi lớn. Mẹ đã làm tất cả thậm chí phải mang ra chợi giời bán tới những chiếc áo sơ mi kiểu Hồng Công được bố mua tặng hồi mẹ còn con gái để có thêm tiền mua gạo ngoài cho anh em tôi. Mẹ phải ăn cắp cả những búi sợi rối trong nhà máy để về tết lại thành bấc bếp dầu mang bán cho cái hàng tạp hoá đầu phố Huế. Rồi mẹ bị bắt quả tang ăn cắp của công khi bảo vệ khám thấy dưới đáy cặp lồng mang cơm của mẹ có nắm sợi ấy. Chuyện mẹ ăn cắp được thông báo tới cả ban giám hiệu cái trường tôi đang học. Cái đầu non nớt của tôi hận mẹ vô cùng. Xấu hổ lắm!

 Bạn học có đứa khinh bỉ nhưng nhiều người khác đến khi ấy mới biết hoàn cảnh kham khổ của mẹ con tôi nên âm thầm giúp đỡ. Cô bạn thân tên Hương con nhà giầu thậm chí được bố mẹ đồng ý cho tôi mượn chiếc xe đạp Phượng Hoàng đen bóng cả tuần để đi tập quân sự hay đi lao động xã hội chủ nghĩa vì từ nhà ở chợ Mơ lên tận trên Bưởi kia mà xa lắm. Nếu nói để so sánh thì ví dụ cũng như bây giờ có gã người rơm đang ngày ngày lang thang xin việc làm thuê ở chợ Sapa bỗng nhiên một ngày chễm chệ điều khiển một con Audi Q7 bóng lộn chẳng hạn.

Tuổi dậy thì của anh em tôi ảm đảm trôi trong những tháng ngày đói ăn khát uống. Của gia đình nhưng cũng hầu như của cả đất nước. Hơn ba chục năm qua rồi nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn chẳng dám cam lòng đổ đi một chút cơm nguội thừa. Tiếc lắm…

 Chuyến bay của hãng hàng không Koean Air hạ cánh xuống phi trường quốc tế Ruzyně vào buổi chiều tối một ngày đầu hè năm 2010. Vợ chồng con cái chúng tôi rời Hà Nội đúng vào dịp kỷ niệm 35 năm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước.

Tay sách nách mang chúng tôi là những hành khách cuối cùng rời khỏi khoang máy bay. Cửa nhập cảnh của người không thuộc Liên minh châu Âu xếp hàng rồng rắn. Cửa bên cạnh giành riêng cho công dân EU vắng ngắt. Chúng tôi tự tin bước tới chìa ra những quyển hộ chiếu bìa nâu. Nhân viên cảnh sát biên phòng mỉm cười “Ahoj“ với con Cún cô con gái rượu của vợ chồng tôi. Tôi nhắc bé bằng tiếng Việt: “Cún chào chú đi!“. “ Dobrý den “ Cún khoanh tay lí nhí chào lại người cảnh sát biên phòng Séc.

“Tereza đi đâu về thế?“ người cảnh sát hỏi bé. “Cháu về Việt Nam thăm bà “ Cún hớn hở khoe. “Thế có thích không?" “Có thích nhưng mà nhớ nhà “ Cún kể. “Vítej doma Terezku!“ người cảnh sát Séc nói và làm cử chỉ mời chúng tôi đi qua.

Vítej doma! Tôi trở về quê hương mới của mình.

35 năm đã trôi qua kể từ ngày quê hương thống nhất Bắc Nam xum họp một nhà nhưng bao người dân nước Việt trong đó có tôi vẫn phải lang bạt lấy xứ sở xa lạ làm quê hương…

*

Ngay sau ngày miền Nam giải phóng một anh hàng xóm đi bộ đội khi phục viên manh sang cho gói quà trong đó có gói mì ăn liền hiệu “Năm con tôm“ do bọn tư bản ở miền Nam sản xuất. Vỏ nilon chói đỏ hình con tôm vàng ươm trông quá đỗi ngon lành.  Gói mì đã ăn hết ngay lập tức nhưng cái vỏ tôi vẫn giữ lại kẹp trong cuốn sổ làm kỷ niệm vì nó đẹp quá. Hơn ba chục năm xây dựng chủ nghĩa xã hội giờ đây chúng ta đã tự lực cánh sinh làm ra được rất nhiều loại mì ăn liền ngon như thế và còn được quảng cáo là sử dụng công nghệ của Nhật Bản.

Ba chục năm thời gian đủ để một đứa trẻ chào đời trưởng thành xây dựng gia đình và có con có cái. Từ một đứa trẻ ngây thơ khờ dại đã có thể lớn lên thành một người thông thái…Và sau hơn ba chục năm ấy nhìn lại chúng ta đã làm được những gì nhỉ? 

*

Sau hơn nửa năm trời sống tại Việt Nam vợ tôi một phụ nữ Âu nặng lòng với nước Việt và dù vẫn còn vô cùng thiện cảm với người Việt cũng đành nhận xét: Việt Nam là đất nước không bình thường người dân Việt Nam có cuộc sống không bình thường và không thể có một cuộc sống bình thường tại Việt Nam.

Cuộc sống không thể gọi là bình thường trong một xã hội văn minh đã đi hết một thập kỷ của thế kỷ 21 khi trẻ nhỏ phải tranh giành chỗ trong nhà trẻ học trò phải tranh giành chỗ trong trường học và khi nhắm mắt xuôi tay lại phải tranh giành một nhúm đất làm nơi yên nghỉ cuối cùng.

Không thể là chuyện bình thường khi một ông quan cảnh sát nắm trong tay bao tinh binh có trách nhiệm gìn giữ an ninh cho nhân dân lại đi vênh vang khen ngợi trao giải thưởng cho những gã dân đen mù quáng tay không xả thân bắt cướp. Không thể là chuyện bình thường khi ngày ngày trên đường phố những chiếc xe chở đầy cảnh sát với dân phòng đi lừ lừ lăn bánh đi nhắc nhở dân chúng việc chấp hành luật lệ bằng những cái loa phóng thanh dân phố tôi gọi là gánh xiếc di động.

 Không thấy ở đô thị của xứ sở văn minh nào trên thế giới đông người mặc quân phục trên đường phố như ở Hà Nội. Thế nhưng mọi sai phạm hay có sự việc gì xảy ra là nhân viên công quyền đã biết và có mặt giải quyết ngay lập tức. Rất đơn giản vì họ đã được nhân dân cấp báo. Công tác bảo vệ trật tự trị an  của họ được dựa trên nền tảng tai mắt của nhân dân “do dân và vì dân“.

Đơn cử chỉ mỗi cái chuyện giữ đường thông hè thoáng mà các cơ quan chức năng của Hà Nội cứ bắt cóc bỏ đĩa bao năm rồi vẫn chưa ổn. Tại châu Âu này chỉ cần ai đó ví dụ đậu xe không đúng chỗ thì mấy phút sau đã thấy cảnh sát xuất hiện vì có người gọi điện báo chứ làm gì có những gánh xiếc rong cứ ngày ngày đi dạo để nhắc nhở như ở ta mà nào có ai thèm nghe. Xe cảnh sát đi khỏi là lại đâu vào đấy. Đơn giản là ví dụ như cái chuyện dẹp vỉa hè bị lấn mà còn chưa biết cách giải quyết thì mong hòng gì làm điều to tát trong khi chỉ cần dựa vào dân là ổn.

Nghị sĩ đảng Cộng sản Séc và Morava Zuzka Bebarová – Rujbrová hồi tháng 2 lên án chính phủ Séc can tội “cưỡng hiếp“ Hiến pháp. Hôm 26.4 nghị sĩ Cộng sản Grebeníček khẳng định hùng hồn trước toàn thể Quốc hội rằng chính phủ Séc hiện nay là đống nhơ bẩn cần phải loại bỏ. Nhưng chính phủ Séc vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt bởi nó được sự ủng hộ của quá bán trong Quốc hội.

 Tại Việt Nam gã Cù Huy Hà Vũ dấm dớ vừa í ới vài lời “tâm huyết“ đóng góp với chế độ là lập tức lĩnh án 7 năm tù. Chẳng biết nếu liệu lão Hà Vũ có dại miệng ăn nói như mấy đồng chí đảng viên Cộng sản Séc thì hình phạt sẽ ra sao. Vợ chồng còn có lúc cãi nhau Hoa Hậu Thế giới còn bị có kẻ chê xấu. Chuyện phê phán chỉ trích là quá đỗi bình thường của nhân loại. Sao mà ở ta lại chịu hậu quả kinh hoàng thế nhỉ. Thật là bất thường!

36 năm qua nhân loại đã làm nên bao kỳ tích còn Việt Nam vẫn cứ tiếp tục đắp đập be bờ cho những ước mơ rằng đến một ngày nào đó sẽ được sống bình thường như thiên hạ…Cho đến bao giờ những tư duy u tối còn ngự trị thì tương lai tươi sáng cho người Việt vẫn chỉ nằm trong những câu khẩu hiệu treo trên cành cây bởi khi những điều mà nhân loại coi là bình thường kể từ từng câu phát ngôn mà ở đất mình lại bị cho là mối đe doạ thì đến bao giờ mới dám làm việc lớn.

Thế nhưng nói xuôi thì vậy còn nếu nói ngược lại mấy người dân Việt dám tin cảnh sát mà gọi mà gọi gọi thì chắc gì đã có ma nào đoái hoài. Cho nên tương lai vẫn chỉ là cái vòng luẩn quẩn.

 David Nguyen (nguồn vietinfo.eu)

 

 

 

 

 

Xem tiếp...

Thư Ngỏ...

Đăng bởi Trần Ngọc Tuấn

Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4

 Kami

Theo RFA Blog

 

Hà nội ngày 28 tháng 4 năm 2011

Bạn thân mến

Bây giờ khi ngoài trời nắng chói chang cùng với tiếng ve sầu kêu ra rả trên rặng xà cừ trước cửa nhà tôi báo hiệu mùa hè đã đến. Nó làm cho tôi chợt nhớ đến ngày 30/4 ngày mà cách đây 36 năm lực lượng quân đội VNCH đã buộc phải buông súng đầu hàng lực lượng quân đội của những người cộng sản để cho đất nước ta thống nhất sau hơn 20 năm chia cắt. Ngày đó người ta bảo nó đã làm cho hàng triệu gia đình vui vì chiến tranh chấm dứt và nó cũng là ngày nhiều triệu gia đình buồn vì họ ở tâm trạng những kẻ thua trận.

Với những người thuộc phe thắng trận thì niềm vui của họ cũng dần phai nhạt để nhường chỗ cho nhưng lo toan của cuôc sống thường ngày của mình. Những nghi lễ trọng thể rầm rộ của chính quyền nhà nước bây giờ hình như cũng dần mai một như họ cũng đã muốn quên đi vết thương lòng của những người phía bên kia. Nhưng ngược lại với các bạn những người thua trận thì hình như không thể quên được nỗi hận thù của mình. Tới mức ngày này được nâng tới mức là ngày quốc hận của những người từng sống hay phục vụ trong chế độ VNCH điều này họ thường nhắc lại mỗi khi ngày 30/4 gần đến.

Bạn mến

Người xưa thường nói “Giận quá thì mất khôn” đó là họ chỉ nói tới sự giận dữ chứ huống chi là nỗi hận thù. Khi mà nỗi hận này của các bạn cũng vì bản thân đã bị mất nhà cửa ruộng vườn công danh sự nghiệp nhiều người còn mất cả người vợ yêu quý của mình cho kẻ chiến thắng. Cũng có lẽ vì nỗi hận này đã làm các bạn tỏ ra đã mất khôn chính vì thế mà công cuộc vận động cho nền dân chủ của Việt nam hôm nay của cộng đồng người Việt nam ở Hải ngoại vẫn là con số không tròn trĩnh sau 36 năm đằng đẵng tranh đấu. Mặc dù tự do dân chủ để tiến tới xoá bỏ độc tài… cái đích mà các bạn đang hướng tới là chính nghĩa là phù hợp với xu thế tất yếu của xã hội loài người văn minh. Vậy mà người ta tưởng như các bạn vẫn như kẻ còn lạc trong rừng không biết lối ra cho dù đã nhìn thấy chòm sao Bắc đẩu.

Nói chính xác có lẽ là các bạn do hiểu biết về chính trị chưa đủ nên chưa chọn được một con đường đi đúng cho phong trào của mình. Khi tôi nói thẳng nói thật những thiếu sót của các bạn ở đây xin đừng vội chửi bới miệt thị vu khống tôi như mọi lần. Nếu coi sự đấu tranh của người Việt ở Hải ngoại với chính quyền hiện tại ở trong nước cũng chỉ là một ván cờ tranh giành quyền lực lãnh đạo đất nước bằng cách thông qua việc xoá bỏ đảng CSVN thông qua việc hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh để rồi xoá bỏ Cờ đỏ sao vàng để thay bằng Cờ vàng ba sọc đỏ… thì là hoàn toàn sai lầm ở mức nghiêm trọng. Chủ trương đó nếu không có sự sửa đổi tới tận gốc thì sẽ mãi mãi triền miên trong thất vọng.

Tại sao lại nói như vậy?

Cần hiểu rằng trong thời đại toàn cầu hoá việc dựa vào sự hỗ trợ về mọi mặt một nước thứ ba như trước đây để làm cách mạng bạo lực giành chính quyền là hoàn toàn không thể. Phương thức duy nhất để thay đổi chế độ hiện tại là sử dụng đấu tranh bất bạo động với sự tham gia đông đảo của quần chúng nhân dân đặc biệt là người dân trong nước. Xin đừng quên Cách mạng phải là sự nghiệp của quần chúng không có sự ủng hộ của quần chúng thì không thể có cách mạng. Và muốn để thu hút đông đảo quần chúng ủng hộ sự nghiệp cách mạng của mình thì các đảng chính trị các chính trị gia hay các thành phần ủng hộ phải thông qua các phương tiện truyền thông để dân vận nói đơn giản là phải biết vận động tuyên truyền giải thích cho quần chúng nhân dân ở trong nước hiểu bản chất những vấn đề bất cập về chính trị quyền và nghĩa vụ của công dân cũng như của chính quyền nhà nước liên quan tới cuộc sống của họ.

Trong mọi vấn đề của đời sống xã hội kể cả vấn đề chính trị thì sự thiện cảm của người dân hay người tiêu dùng là hết sức quan trọng. Trong một xã hội đa nguyên đa đảng cũng vậy nhiều cử tri đã dứt khoát không dành sự ủng hộ cho một đảng chính trị qua lá phiếu bầu cử cho dù đảng chính trị đó có đường lối chính sách tốt đáp ứng được đa số nguyện vọng của số đông cử tri cũng vì họ có ấn tượng không thiện cảm đối với đảng chính trị đó. Đối với người dân trong nước hiện nay cũng vậy đa phần là họ không có thiện cảm với các tổ chức chính trị ở Hải ngoại. Một phần họ có quá ít các thông tin về các tổ chức này trong lúc truyền thông trong nước liên tục vu không và cáo buộc các tổ chức đó là những tổ chức khủng bố phản động… Quan trọng và nguy hiểm hơn cả là các tổ chức chính trị hải ngoại đã lẫn lộn giữa công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ ở Việt nam với công việc phục quốc (khôi phục chế độ VNCH).

Không những vậy họ quên rằng người dân trong nước sống trong sự kìm kẹp độc quyền thông tin hàng chục năm nay đã tạo cho người dân phản xạ có điều kiện ăn sâu vào máu thịt của họ làm cho đa số dân chúng luôn yêu quý sùng bái lãnh tụ Hồ Chí Minh và lá cờ tổ quốc của họ. Ngược lại họ lại nặng về hạ bệ thần tượng và biểu tượng quốc gia của người Việt nam hiện nay hành động đó chẳng khác gì hành động chửi phủ đầu kẻ họ muốn lôi kéo đó chính là yếu điểm đã làm người dân trong nước xa lánh và không thiện cảm với phong trào đấu tranh cho tự do và dân chủ.

Bạn thân mến

Người Việt ở Hải ngoại luôn đề cao danh dự quốc gia (cũ) của họ mà quên việc tôn trọng danh dự quốc gia của hơn 86 triệu người dân ở trong nước. Phải chăng họ quên câu “Đừng làm những gì với người khác mà mình không thích”?. Những người cộng sản trước đây họ thành công trong việc thống nhất đất nước cũng vì họ biết dựa vào dân dùng chiến tranh nhân dân và xây dưng trận tuyến lòng dân. Chính vì vậy cán bộ của họ được người dân che dấu và nuôi dưỡng để tồn tại và phát triển ngay trong lòng kẻ thù. Như địa đạo Củ chi nằm sát nách Sài gòn đang còn đó là một minh chứng hùng hồn.

Một câu hỏi đơn giản dành cho các chính trị gia và đồng bào ở Hải ngoại là “Liệu có bao nhiêu % dân chúng trong nước dám và sẵn sàng nuôi dấu những người của phe phục quốc về nước hoạt động?”. Chỉ với một câu hỏi đơn giản như thế mà câu trả lời của nó cũng là câu trả lời vì sao Việt nam chưa thể có cách mạng Hoa nhài Hoa Sen để thay đổi chế độ.

Người Việt ở Hải ngoại thường tự hào về một nền dân chủ non trẻ của họ một chính quyền do dân cử thông qua một cuộc bầu cử tự do. Vậy thử hỏi dân Miền Nam ngày đó chọn thế nào? Vì sao chính quyền của họ tự tay chọn ra lại có các nhát tướng như Dương Văn Minh Nguyễn Văn Thiệu Nguyễn Cao Kỳ… khi mà buổi sáng hô tử thủ nhưng buỏi chiều đã vội đáp máy bay bỏ lại tất cả để chạy. Họ nói rằng thua do bị phía Hoa kỳ bỏ rơi cắt viện trợ mà không tự hỏi mình vì sao Miền Bắc cũng như họ mà không bị đồng minh Liên xô Trung quốc của họ bỏ rơi? Nói như vậy để mong các bạn Hải ngoại hãy biết chấp nhận sự thật vì chiến tranh hay trò chơi cũng vậy đã thua là thua mình thua là do mình yếu và kém hơn đối thủ của mình. Không chấp nhận sự thật thì không thể rút ra bài học kinh nghiệm cho mình.

Chính vì những lẽ đó đã làm cho hệ thống truyền thông ở Hải ngoại cũng vậy thay vì chấp nhận và quên đi quá khứ quên đi chuyện mình là kẻ thua trận để tập trung trí lực cho công tác vận động tập hợp lực lượng. Trên cơ sở một thái độ thân ái bình đẳng và tôn trọng họ thông qua đó để mở mang dân trí của dân chúng trong nước để tạo điều kiện cho một sự kiện đồng loạt đồng lòng của số đông quần chúng trong tương lai. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại hãy thử đảo qua các trang mạng các forum của bà con Hải ngoại xem các comments thì sẽ thấy thái độ độc đoán coi thường các bạn đọc có chính kiến không giống của họ. Thử hỏi cứ như vậy thì có thể thâm nhập dân vận được hay không?

Bạn thân mến

Một thực tế không thể chối bỏ đó là một bộ phận dân chúng trong nước không nhỏ đủ loại thành phần kể cả các cán bộ đảng viên trong đảng CSVN đã bắt đầu chán ghét chế độ hiện tại do những bất công và đặc biệt là vấn nạn tham nhũng. Nhưng họ không có sự lựa chọn khác cho mình và chắc chắn họ sẽ không chấp nhận để chọn một lực lượng chính trị lấy quốc kỳ VNCH cũ làm biểu tượng quốc kỳ cho đất nước Việt nam này trong tương lai vì đơn giản là họ không có thiện cảm với lá cờ này. Cũng có nghĩa là những người còn theo đuổi chủ trương phục quốc này sẽ không có hậu thuẫn của dân chúng trong nước hiện nay.

Nếu chúng ta hiểu nguyên tắc quan trọng của chế độ chính trị dân chủ là tôn trọng ý kiến của số đông (đa số) việc quyết định quốc hiệu quốc gia quốc kỳ hay quốc ca v.v… thì quyền định đoạt sẽ phải là quyết định của dân chúng thông qua một cuộc trưng cầu dân ý thông qua một bản Hiến pháp chứ nó không thuộc về bất kỳ đảng phái hay tổ chức chính trị nào. Kể cả việc nhỏ như xoá bỏ thần tượng hay phá bỏ lăng Hồ Chí Minh hiện nay cũng là một chuyện không dễ mà làm. Cứ xem tình hình lăng Lênin ở Nga đã hơn 20 năm cũng chưa thể có câu trả lời bởi nó là vấn đề lịch sử không thể tuỳ tiện theo ý của một lực lượng dân chúng chiếm số ít.

36 năm trong một chiều dài lịch sử của một dân tộc thì quá nhỏ bé và ngắn ngủi. Nhưng 36 năm với một đời con người đã là nửa cuộc đời. 36 năm qua cũng đã tạo ra vài ba thế hệ người Việt ở Hải ngoại một số đã quên tiếng mẹ đẻ không hiểu lực lượng kế cận của cuộc đấu tranh của người Việt ở Hải ngoại sẽ giải quyết ra sao? Không ai có thể định đoạt được mọi thứ theo ý cá nhân của mình nhất là chuyện thay đổi một chế độ chính trị thì không hoàn toàn đơn giản như ta nghĩ. Tuy nhiên nếu nhìn lại giai đoạn lịch sử cận đại chính trị Việt nam gần đây trong thế kỷ XX khi nhìn nhận thắng lợi của đảng CSVN thì mọi người cũng nên suy nghĩ và trả lời các câu hỏi vì sao?

Vì sao chỉ sau 15 năm thành lập đảng CSVN đã giành được chính quyền?

Vì sao chỉ sau 20 năm đảng CSVN đã chiến thắng quân đội Việt nam Cộng hoà thống nhất đất nước?

Vì sao họ (đảng CSVN) làm được các kỳ tích phi thường đó mà các tổ chức chính trị của người Việt ở Hải ngoại không làm được một phần nhỏ của họ trong suốt 36 năm qua?

v.v…………

Theo cá nhân tôi nghĩ cộng đồng người Việt không thiếu người tài trong mọi lĩnh vực kẻ cả lĩnh vực tổ chức đấu tranh chính trị. Không như một số bạn bè tôi có nhận xét khi đọc các comments của các members Hải ngoại trên các diễn đàn cho rằng họ là những kẻ ít học. Nhưng họ thiếu một chiến lược đấu tranh đúng đắn có hiệu quả thay cho các việc làm mang tính chất khuếch trương hình thức đơn lẻ của mỗi tổ chức hòng vừa lòng các ủng hộ viên của họ ở Hải ngoại mà không nghĩ tới lòng dân trong nước muốn gì ở họ.

Bạn mến

Chắc chắn lá thư ngỏ bầy tỏ những suy nghĩ của tôi này sẽ gây một phản ứng dữ dội đối với cộng đồng người Việt ở Hải ngoại vì lẽ đời kẻ tầm thường như bạn hay như tôi chỉ thích những lời khen ngọt ngào chứ trên đời có mấy ai thích lời chê trách chỉ trích. Nhưng theo tôi thuốc đắng mới dã tật sự thật dù có mất lòng nhưng tôi vẫn cứ nói ra. Người ta sẽ bảo tôi là CAM là cộng sản nằm vùng khích bác nhằm phá hoại phong trào đấu tranh của các bạn. Nhưng thử hỏi 36 năm qua phong trào của các bạn đã làm được những gì có thể đe doạ sự bất an của chính quyền cộng sản hay chưa thì chắc bạn sẽ thông cảm cho tôi.

Ngay từ hôm nay mỗi thành viên của cộng đồng người Việt ở Hải ngoại hãy gác lại thù hận của ngày hôm qua hay ý đồ phục quốc khôi phục cờ vàng để bắt tay vào công cuộc vận động cho dân chủ một cách lành mạnh trong sáng. Đó là cách duy nhất để những người đấu tranh cho sự công bằng cho lẽ phải như Cù Huy Hà Vũ Lê Công Định Nguyễn Tiến Trung v.v… không bị mang tiếng khi người dân trong nước vơ họ vào chung một rọ với những kẻ có tham vọng khôi phục lại chế độ VNCH.

Trong thời đại ngày nay thực tế cuộc sống đã chứng minh rằng một chế độ với nền kinh tế thị trường nhà nước pháp quỳên và một xã hội dân sự là đích hướng đến tất yếu của mọi nhà nước tiến bộ văn minh thực sự là nhà nước của dân do dân và vì dân trên thế giới. Để đến đích đó có nhiều con đường khác nhau việc cố gắng khôi phục lại chế độ VNCH để hiện diện lại một lần nữa trên đất nước Việt nam của một số người là một hành động không cần thiết dễ gây hiểu lầm không có lợi nó đi ngược lại tiêu chí và mục đích của phong trào đấu tranh vận động cho dân chủ nói chung và trong nước nói riêng.

Nhân dịp ngày 30/4 ngày mà có nhiều triệu người vui và cũng có nhiều triệu người buồn xin viết đôi dòng tâm sự cùng bạn những suy nghĩ của cá nhân tôi một người Việt nam đang sống trong nước về phong trào đấu tranh vì một nền dân chủ ở Việt nam hiện nay.

Chúc bạn khoẻ và may mắn.

Mến.

Kami

 

 

Xem tiếp...

Nhật Ký...

Đăng bởi Trần Ngọc Tuấn

 

 

Nhật ký tháng 4 về “nhạc Việt cộng”

 

 Tối hôm qua khi tham gia một diễn đàn chính trị mình chia sẻ về vấn đề “Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam” sau đó mở bản nhạc “Đây Hoàng Sa đây Trường Sa” để mọi người cùng thảo luận. Tuy nhiên có người hô lên rằng “nhạc Việt cộng” “nhạc Việt cộng”. Thế là mình bị đuổi ra khỏi diễn đàn.

Trước hết nói về nội dung bài hát mình chẳng biết do ai sáng tác nhưng nó nói lên tấm lòng yêu nước quyết tâm bảo vệ chủ quyền dân tộc. Đơn giản vậy thôi mình trân trọng và biết ơn tất cả tấm lòng yêu nước yêu dân tộc Việt của mình.

Thế nhưng tối hôm qua mình đã nhận được một bài học: yêu nước thì cũng có nhiều loại yêu nước “Việt cộng” yêu nước “chống cộng” … Chẳng thế mà khi mình mở bài hát đó một bài chất chứa tấm lòng của người dân Việt với chủ quyền dân tộc tại Hoàng Sa – Trường Sa mình đã bị ngăn cản. Vì sao? Chỉ với lí do đó là nhạc sáng tác bởi những người cộng sản. Mình chẳng biết có đúng là “nhạc Việt cộng” hay không nhưng người ta nghĩ thế người ta ghét nó chỉ thế thôi.

Mình nhớ có lần cũng tại diễn đàn này người ta hỏi mình: “Em theo phe chống cộng hay phe cộng sản?”. Mình không trả lời đơn giản mình chẳng theo phe nào cả. Mình đang đi tìm kiếm những tấm lòng tâm huyết với quốc gia với dân tộc. Hải quân Việt Nam Cộng Hòa chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược năm 1974 mình ghi nhớ công ơn. Tướng Võ Nguyên Giáp kêu gọi ngưng dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên mình mến yêu. Chủ nghĩa cộng sản thực ra là từ nước ngoài du nhập vào Việt Nam có người thích có người không thích mình không quan tâm. Cái mình quan tâm là ai cái gì làm lợi cho đất nước cho đồng bào Việt. Cộng sản mà không giúp dân ấm no không đáng phục. Chống cộng mà làm ngơ với đất nước chẳng đáng nể. Nhưng dù là cộng sản hay chống cộng hoặc bất kì ai mà làm thăng tiến quốc gia giúp đỡ dân lành mình hoàn toàn ủng hộ.

Từ cái suy nghĩ ấy mình trở lại câu chuyện về bài hát “Đây Hoàng Sa đây Trường Sa”. Sẽ chẳng có gì đáng nói mình mở một bài hát tuyên truyền cho cộng sản người ta không ưa thì đuổi là chuyện dễ hiểu. Thế nhưng mình mở bài hát mà mình gọi là “nhạc yêu nước” người ta cũng đuổi vì đó là nhạc viết bởi tác giả người ta cho là đảng viên cộng sản. Xót xa qua! Đau đớn quá! Người ta nói “tôi chống cộng là tôi yêu nước”. Có lẽ đây là kiểu yêu nước “chống cộng” chăng?

Rồi đến câu chuyện về yêu nước “Việt cộng” mình kể hầu mọi người về một lần bị bắt ở cơ quan công an của mình.

Người ta hỏi có phải mình viết các chữ “HS.TS.VN” ai đứng đằng sau mình chỉ đạo việc đó. Mình trả lời là không viết nhưng mình thấy như vậy không sai trái gì cả. Lúc ấy mình và nhân viên an ninh đang nói chuyện liên quan tới một tổ chức chống cộng mà họ nghi là mình tham gia nên chắc chắn họ muốn điều tra xem có phải tổ chức đó yêu cầu mình viết “HS.TS.VN”.

Cũng trong hoàn cảnh đó họ còn hỏi mình về việc kí tên “Bản kiến nghị ngừng khai thác Bauxite ở Tây Nguyên” hồi tháng 9/ 2009. Mình nhận. Họ cũng thắc mắc mình cho rằng đó là chuyện nguy hiểm cho môi trường cho đất nước nên mình kiến nghị. Nhân viên an ninh không nói gì nhưng nghi ngờ ai đó xúi mình để chống lại Đảng cộng sản chống lại chính quyền.

Viết “HS.TS.VN” cũng như kí tên vào “Bản kiến nghị ngừng khai thác Bauxite ở Tây Nguyên” ai cũng công nhận đó là hành động vì đất nước không có gì sai trái cả. Thế nhưng Đảng cộng sản tỏ ra không thiện cảm khó chịu với việc làm đó của mình. Đơn giản vì họ nghi ngờ các tổ chức “chống cộng” đứng đằng sau những việc đó. Người ta nói  “tất cả vì độc lập chủ quyền dân tộc” nhưng người ta ác cảm với việc làm của mình như vậy đó. Yêu nước kiểu “Việt cộng” phải không?

À thì ra mình yêu nước một cách thuần túy như trước đến nay là mình đi hàng hai là nửa vời và mình phải chọn “Việt cộng” hay “chống cộng” trước đã. Vâng có thể có nhiều người đang nghĩ vậy và kết quả những việc mình làm đều bị những người này bỏ qua khinh thường. Nhưng mình thà chết chứ chẳng theo kiểu yêu nước bè phái đó. Người ta nói rằng sức mạnh của lòng yêu nước đến từ sức mạnh của sự đoàn kết. Kiểu yêu nước bè phái chia rẽ đó mình mà là quân xâm lược thì mình thấy hả hê lắm.

Nam Định ngày 21 tháng 04 năm 2011

Nguyễn Hướng Đạo – blogger Conmatthuba

Xem tiếp...

Nguy Hiểm Quá!

Đăng bởi Trần Ngọc Tuấn

Vụ Cù Huy Hà Vũ: Nguy hiểm quá!

 

(Xuồng Tam Bản)

  Vụ TS Cù Huy Hà Vũ gây ồn ào trong nước suốt thời gian vừa qua không chỉ vì ông Vũ là con trai nhà thơ lớn Huy Cận cháu gọi Xuân Diệu là cậu ruột mà còn bởi cách điều tra có một không hai.

Số là ông Vũ bị bắt trong một khách sạn ở Sài Gòn do có “nguồn tin” riêng tố cáo cho công an Quận 6 rằng có hành vi mua dâm và quan hệ bất chính tại một căn phòng (trong hàng triệu căn phòng KS ở SG) trong phòng đó có 1 người từng 2 lần đâm đơn kiện TT Nguyễn Tấn Dũng. Nghĩ cũng cực kỳ khâm phục cho biệt tài mật vụ an ninh của ta. Thế là công an tạm giữ ông Vũ báo chí thay nhau giật tít: ông Vũ bị bắt trong sọt rác có 2 bao cao su đã qua sử dụng (chưa xác minh được là của ai nhưng báo chí không bỏ qua chi tiết BCS làm nhiều người phải bật cười) ông Vũ lúc ấy có mang laptop và USB theo thì công an kiểm tra luôn và “bất ngờ” phát hiện ra hàng loạt đầu tài liệu “phản động” trong đó. Vì vậy từ một nghi án mua dâm đã chuyển sang một vụ án về chính trị một cách “bất ngờ” như thế đó. Mà lấy làm lạ là một vụ “quan hệ dâm ô” tại một KS mà lại được bộ công an trực tiếp vào cuộc điều tra và tổ chức họp báo thì quả thiệt chả hiểu ra làm sao.

Nhưng nếu nói vậy thì chẳng khác nào sỉ nhục cái ngành an ninh và tình báo của VN ta bởi lẽ toàn bộ các tài liệu được công an “bất ngờ phát hiện” trong laptop của ông Vũ đã được công bố rộng rãi trên internet hằng nhiều tháng trời trước khi ông Vũ bị bắt (đăng công khai trên  trang web đài VOA – đài tiếng nói chính  thức của chính phủ Mỹ) chỉ cần lên Google gõ vào: “Cù Huy Hà Vũ” là một người bình thường cũng có thể “phát hiện” được tất cả các tài liệu ấy chứ đừng nói là an ninh với kỹ thuật được trang bị tới tận răng. Thành ra kịch bản bắt người vì hai cái bao cao su rồi đi tới một vụ án chính trị nó khiến người ta phải phì cười!

Gần đây mình có đăng vài bài viết của GS. Hoàng Tụy – cây đại thụ trong ngành toán học VN người vừa được trao giải thưởng văn hóa Phan Châu Trinh vì những đóng góp to lớn cho giáo dục nước nhà. Bài của Nhà văn nhà nghiên cứu Nguyên Ngọc (Nguyễn Trung Thành) một nhà văn cách mạng mà tác phẩm “Rừng xà nu” của ông đang được giảng dạy lớp 12 chương trình ngữ văn THPT. Lừng lẫy như thế tiếng tăm như thế ấy vậy mà hai vị này lại ký tên vào “Kiến nghị trả tự do cho công dân Cù Huy Hà Vũ” mới chết ấy chứ! Thế các vị đang nghĩ gì vậy? Hay là các vị đã già nên lú lẫn hết chăng? Cù Huy Hà Vũ đòi đa nguyên đa đảng mà các vị lại ký tên đòi trả tự do cho ông ta khác nào các vị cho rằng: “đòi đa nguyên đa đảng là… vô tội” ư??? (Mình thấy có cả tên của GS.TS Nguyễn Văn Tuấn ĐH NSW trong danh sách ký tên).

Nguy hơn nữa là trong danh sách đợt 1 này có đến gần 500 người ký tên vào trong đó có rất đông lão thành cách mạng tướng tá đã về hưu với tuổi đảng bằng với tuổi đời của khối đồng chí lãnh đạo đang đương chức văn nghệ sĩ giảng viên các trường đại học Bác sĩ Kỹ sư cho đến cả… sinh viên. Hô hô như vậy không đánh mà khai đề nghị Bộ công an “thăm hỏi” từng người một khỏi phải mất công điều tra rồi thì là phát giác trong khách sạn rồi thì kiểm tra máy vi tính rồi mới thấy “họ đã ký tên ủng hộ tên phản động” chi cho mệt cứ lệnh bỏ tù hết cả 500 người này bằng chứng sờ sờ ra rồi!

Mà xem ra “phản động” ngày càng đông Đảng ta phải thật sự chú ý cảnh giác cao độ vì “phản động” giờ đây sao toàn là trí thức tên tuổi với học vị ngày một cao. Từ ThS Nguyễn Tiến Trung cho tới TS Cù Huy Hà Vũ kế tiếp sẽ là GS nào đây???

 (Nguồn bauxitevietnam.)

 

Xem tiếp...

Thơ

Đăng bởi Trần Ngọc Tuấn

DỰ BÁO THỜI TIẾT BẰNG ....GƯƠM

 Kính tặng các chiến sỹ Trường Sa nhân ngày Giỗ Tổ Hùng Vương

Bùi Khắc Vinh

 

Em duyên dáng trong áo dài dân tộc
Dự báo gió mưa cho huyện đảo Hoàng Sa.
Việt Nam cực lực phản đối.. tên chị là Phương Nga
Em rất xinh và chị nữa cũng rất xinh.

Ta thèm được nghe một Hịch Tướng Sỹ
Ta thèm được nghe một Đại Cáo Bình Ngô
...“Cơn gió to trút sạch lá khô
Tổ kiến hổng sụp toang đê vỡ ”...

Chị em ơi thôi đừng làm duyên
Hãy xếp áo dài mặc ngay quân phục
Thôi được rồi những tuyên bố... hùng hồn
Tà áo bay bay... lời em bay bay...

Hoàng Sa hôm nay trời nhiều mây
Em dự báo ngày mai càng ảm đạm
Thôi cái giọng đều đều vô cảm
Não nề sầu thảm nẫu tâm can!

Hãy tát cạn Hồ Gươm đưa kiếm cho ta
Con quỳ trước Đền Hùng ngày mười tháng ba
Người hãy cho Rồng Vàng nổi sóng
Chúng con thề giải phóng Hoàng Sa!

Hoàng Sa Hoàng Sa... khải hoàn ca
Em lại mặc áo dài em lên sóng...
Hoàng Sa Hoàng Sa… trời rực nắng
Trở về Hồ trả kiếm lại Hoàn Gươm.

Hà Nội 20g ngày 10 tháng tư năm 2011
TS Bùi KhắcVinh

 

Xem tiếp...